Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập45,520,652

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

    WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

    Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

    The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

Truyện ngắn

Cầu thang dốc đứng/ Chị em ruột thịt

Bích Ngân

  • Chủ nhật, 10:15 Ngày 28/06/2020
  • Cầu thang dốc đứng

    Căn nhà được chia làm ba tầng hẳn hoi dù với diện tích chỉ gần năm mươi mét vuông. Hẹp nhất tầng trệt rồi nở dần cho đến tầng cuối như hình dáng của chiếc loa kèn.

    Ở tầng trệt, buồng tắm và toa-lét chiếm một phần ba, trang bị đầy đủ, nhiều nhất là nước hoa. Những lọ nước hoa vàng mật, vàng chanh, vàng nụ ken kín một ngăn trước chiếc gương hình bầu dục. Một phần ba là chỗ để xe, một kềnh càng đen trũi, một mảnh mai nõn nà. Phần còn lại đặt chiếc giường trải nệm hoa dành cho bà mẹ cùng một chiếc cầu thang vừa trơn vừa dốc.

    Khi đặt mẹ vào chỗ ấy, anh con trai tần ngần. Anh dòm tới ngó lui, suy đi tính lại nhưng trong căn nhà thừa cao thiếu rộng này, không vị trí nào tiện hơn cho mẹ. Ở đây, cu Bi ít quấy rầy bà. Ở đây, cái chính là bà đỡ phải lên lên xuống xuống cái cầu thang có độ dốc chóng mặt. Và ở đây, bà còn có thể canh cửa, canh nhà, canh bồn nước khi đầy, canh giờ đổ rác.

    Như mọi hôm, bà mẹ trở dậy khi con ngõ hẹp còn mê mệt ngủ. Bà len mình qua chỗ để xe, lò dò lần vào buồng tắm, mày mò tìm công tắc, bật đèn và nhẹ nhàng khép cửa để ánh sáng không lọt ra ngoài. Việc đầu tiên, bà hốt đống cứt của con Milu. Bà dội rửa kỳ cọ và nhớ tới cánh mũi mỏng dính của con dâu, bà cầm lên lọ nước hoa rảy rảy mấy cái…

    Khi bà tắt đèn, lần mò trở lại ngồi bên mép giường cũng là lúc đường phố lừ nhừ tỉnh giấc.

    Bà nghe tiếng con dâu bước xuống cầu thang, ngửi thấy mùi nước hoa riêng biệt, khác mùi nước hoa dùng cho tầng trệt. Bà chui vào mùng, nằm im, mền kéo tận ngực. Bước đến bậc thang cuối, chị với tay bật đèn. Ánh sáng bùng lên. Bà kéo mền trùm kín mặt. Vào buồng tắm, chị mở nước xối xả, phun rảy xì xịt, và tiện tay vung nước hoa vào xe, vào tường, vào chăn nệm mẹ chồng rồi gấp gảy trở lên tầng trên.

    Bà nghe tiếng nước kêu ấm, ngửi thấy mùi cà phê, mùi trà, mùi da thịt đàn ông của thằng con trai bước ra từ buồng tắm và sau hết là mùi xà bông thơm từ mái tóc còn bết nước của thằng cháu nội. Nó cúi xuống gầm giường, tróc lưỡi rõ to và kéo con Milu ra khỏi giấc ngủ lười. Bị chọc phá, Milu chồm dậy, phóng theo cu Bi, trật vuột trên những bậc thang, loắng quắng sủa lên mấy tiếng.

    Ít phút sau, cái gia đình nhỏ chộn rộn ở tầng trên, chỉ cách bà chiếc cầu thang mười bảy bậc, khoảng cách còn đủ cho đôi tai bà nghe ngóng. Tiếng xào nấu xì xèo, tiếng vỡ giòn tan của vỏ trứng, tiếng muỗng đũa va lách cách, tiếng thằng cháu nội cử nhử, tiếng cha nó dọa nạt và tiếng dỗ dành của mẹ nó. Bà ái ngại cho con dâu. Chiều con, nuông chồng, đi làm còn học thêm, phải tập nói tập đọc như một học trò tối dạ. Bà biết, bà có thể đỡ đần cho con dâu nếu mắt không bị đám mây thịt lùng nhùng che chắn. Tầm mắt phủ lớp sương mờ khiến bà nhìn một thành hai, nhìn lọ đường ra lọ muối. Do vậy, việc nấu nướng con dâu không dám giao cho mẹ chồng. Bà tốc mền, ngồi dậy. Mắt bà đã quá ngày tái khám. Biết đâu đã đến lúc lột được đám mây mờ mịt gây khổ gây sở lâu nay.

    Anh con trai bỏ áo vào quần, cổ thắt cà-vạt, giầy bóng lộn, bước phùm phụp trên những bậc thang. Thấy bóng dáng đường bệ của con, bà mẹ trở nên lúng túng. Chiếc lưng còng lơi ra, bà nhẩm lại câu nói đã thuộc lòng: "Út à, con coi thử coi tới ngày má khám lại mắt chưa?" và nghĩ, chắc nó trách: "Sao má không nhắc con sớm hơn?". Bà nghe tiếng nói của con nhưng không phải nói với bà mà lom khom dặn gì đó với thằng con lưng đeo cặp ngồi trên yên xe sau lưng mẹ nó. Bà bỏ chân xuống nền gạch, dụ dự đứng lên, trù trừ chưa kịp nói tiếng nào đã thấy con ngồi chễm chệ trên yên. Anh quay lại chào mẹ bằng câu nhắc quen thuộc: "Lên tầng trên, má nhớ khóa cửa dưới này!". Nói xong, rồ ga rền rĩ, phùn phụt lao đi.

    Bà kéo, hì hụi nhưng cánh cửa trở chứng. Nó giãn ra một chút rồi đùn lại như cũ. Bà đẩy ngược vào, lấy trớn, kéo ra nhưng chỉ xê dịch tí chút. Bà loay hoay không biết làm cách nào để khép được cửa thì chợt nghe giọng nói khào khào: "Bà chị để tôi!". Bà nhận ra ông lão ở căn nhà đối diện, cách cánh cửa nhà con trai bà một lối đi chừng sáu bước chân. Ông lão chầm chậm bước tới. Ông dừng lại nơi cửa, quan sát khắp lượt bằng cái nhìn còn khá tinh sau đôi tròng kính. Ông nắm lấy cánh cửa, rung, lắc, kéo tới đẩy lui nhiều lượt rồi thụp xuống, lấy ngón tay rà đi rà lại trong khe sắt. Ông moi ra mấy viên sỏi be bé.

    Khép và khóa cửa xong bà mới biết con Milu không có trong nhà. Bà mở cửa ra, len mình qua khoảng cửa hẹp gọi tên con chó. Bà gọi nhiều lần. Tiếng gọi đục như nước vo gạo, giọng đuối dần như sắp cạn hơi. Lại tiếng ông lão: "Bà chị vô nghỉ đi. Để tôi đi tìm nó!". Dứt lời, bà thấy ông lão tra cái khóa to tướng vào khoen cửa rồi lò dò chiếc gậy, lần ra đầu ngõ. Ngóng đợi một lát, bà cũng khóa cửa, men theo lối đi của ông lão. Bà gặp ông lão trên đường quay về nhưng không thấy con Milu. Nhìn quanh quất bà chỉ thấy cái lặng im lành lạnh của những ống khóa sáng loáng trước những cánh cửa khép chặt. Ông lão nói câu trấn an và cố tình bước thật chậm nhường bà đi trước.

    Khi bà mở được cửa thì ông đã an vị trên ghế dựa, mắt lơ mơ nhìn khoảng tường tróc vôi trước mặt. Bà chợt nảy ra ý định táo bạo là mời ông sang nhà uống một tách trà. Từ ngày rời bỏ làng quê khoáng đãng đến sống trong căn nhà thừa cao thiếu rộng này, nhẩm tính đã hơn một năm. Suốt khoảng thời gian đó, dường như ngày nào khi mở cửa, bà cũng thấy ông lão trong nhiều trạng thái: Khi thì ngồi co ro, khi chăm chú đọc báo, khi lơ đễnh không nhìn vào đâu, khi lim dim nửa thức nửa ngủ bên chiếc quạt máy quay vù vù. Ông còn là người duy nhất vỗ cửa sắt gọi lớn: "Rác, đổ rác, bà chị ơi!" khi nghe tiếng xe rác í ới ngoài đầu ngõ. Ấy vậy mà chưa có dịp trò chuyện thân mật, ngay cái thứ của ông lão bà cũng chỉ nghe hàng xóm gọi. Một tách trà, không, bà lại đổi ý. Bà sẽ đãi khách một ly cà phê, thứ cà phê thơm nức mà sáng nào con trai bà cũng uống. Sau đó sẽ uống trà, loại trà ướp bông lài chắc ông ấy không chê. Bà bỗng thấy vui vui khi hình dung vẻ mặt tươi tỉnh của ông bạn già trước tách trà bốc khói. Mắt bà chợt vướng những bậc thang. Bà thấy lo, lỡ ông lão… sẩy chân. Bà bỏ ý định, ngồi thừ một lúc rồi kéo mạnh hai cánh cửa sắt cho khớp vào nhau. Bà rị mọ cài thêm ống khóa bên trong trước khi leo từng bước thận trọng lên tầng trên.

    Bà giở chiếc lồng đậy trên bàn ăn. Tô mì, phần ăn sáng của bà đã nguội. Duềnh lên mặt tô một quả trứng, lòng đỏ còn nguyên. Ruột gan bà nở ra trước biểu hiện chăm chút của con dâu. Bà nhớ hai đứa con gái và thấy mình thiếu công bằng, đã tước đi của chúng niềm hạnh phúc được gần gũi, được chăm sóc mẹ. Chúng giống bà. Ngay giây phút cuối cùng của người mẹ tảo tần khốn khó bà cũng không có mặt. Dẫu biết, nước mắt chỉ chảy xuôi nhưng trong bà những tiếc nuối âm thầm thành ray rứt.

    Bà lau khóe mắt, chế ngự cái đa sầu đa cảm chưa chịu cằn úa như tuổi tác. Bà ăn vội tô mì, uống nửa ly nước lọc, quày quả trở về với công việc quen thuộc: Gom góp, bưng bê, cọ rửa, lau khô, treo úp đúng nơi đúng chỗ rồi gấp mùng mền, rồi cầm chổi, cầm giẻ lau nhà.

    Khi những viên gạch nửa vàng nửa trắng sạch bóng, mát lạnh dưới gan bàn chân thì cột sống mỏi nhừ của bà như sụm xuống. Bà chỏi tay nơi đùi, lấy đà, từ từ gượng đứng dậy, từ từ nắn bóp những khớp xương, từ từ nuốt ngụm nước mát và cũng từ từ lấy lại sức. Bà lần xuống cầu thang, vào buồng tắm, mở nắp máy giặt lấy quần áo đã giặt sạch cho vào xô nhựa. Bà lọm khọm bê đến chân cầu thang rồi nhấc từng nấc một lên hai chiếc cầu thang có hình dáng, kích thước và độ dốc như nhau.

    Nhấc đến nấc thang cuối, bà thấy bủn rủn tay chân, xây xẩm mày mặt. Bà nhớ lọ thuốc trợ tim để trên tủ lạnh và cái máy điện thoại đặt gần bàn học của cu Bi nhưng chúng đã quá xa, xa đến mức bà không nghĩ đến nữa. Bà còn nhớ cái thứ của ông bạn láng giềng nhưng không kịp gọi. Một con sóng đen ngòm chồm tới, cuốn đi. Xô quần áo vuột khỏi tay bà. Trần nhà, tường nhà, những bậc thang chao đảo, bềnh bồng. Bà chơi vơi, nhẹ hẫng…

    Bà bị giật tỉnh bởi tiếng đập cửa liên hồi và những hồi chuông riết róng. Phải mất hơn một phút bà mới tách được đôi mi mắt trĩu nặng. Bà ngạc nhiên thấy mình nằm vắt nửa người trên giường nệm và bao phủ là mùi nước hoa thơm tho được hãm lại trong phòng. Bà ráp chưa khớp đầu đuôi sự thể thì một hồi chuông nữa gióng lên. Bà lật đật rời khỏi giường chúng nó, bám vào tay vịn, không bước từng bước như mọi khi mà liều lĩnh, lao xuống.

    Cánh cửa mở ra, bà chạm những gương mặt đỏ lửng. Không chào hỏi, không trách cứ. Bà lớ ngớ không biết giấu cái thân dư thừa chậm chạp vào đâu cho khuất mắt chúng thì từ ngoài đường, con chó đi hoang te te chạy về. Nó cắn cắn vào gấu quần bà như biết lỗi, như xin bà đừng trách. Cu Bi cúi xuống kéo Milu ra, vuốt vuốt bộ lông óng mượt. Bàn tay cu cậu chạm phải cái bụng lép xẹp: "Nội chưa cho Milu ăn?", nó hỏi rồi nhảy tót lên cầu thang, nhanh nhảu mang thức ăn cho Milu. Con chó vẫy đuôi, rối rít sủa lên mấy tiếng.

    Lẳng lặng lần lên những bậc thang, bà cúi nhặt quần áo vương vãi, làm tiếp cái phần việc bỏ dở, tức là một lần nữa bước qua căn phòng sực nức mùi hạnh phúc của chúng nó, đến bên cửa sổ, mở rộng hai cánh, mắc dò dọc quần áo lên sợi dây phơi giăng ngoài khoảng không lơ lửng trên mái nhà thiên hạ.

    Bà xuống đến tầng giữa thấy bữa cơm đã dọn ra. Anh con trai chặn mẹ lại: "Má ăn luôn với tụi con!". Ngồi vào chiếc ghế đặt cạnh cu Bi, đối diện với thằng con to lớn, hồng hào, bà lịu nghịu so đũa.

    Anh con trai gắp khúc cá chiên vàng lưỡm bỏ vào chén mẹ. Bà cầm đũa lật qua lật lại miếng ngon hiếu thảo. Bà thấy lại thằng bé đen nhẻm nắng gió, chạy lúc thúc ra đồng, mang cho mẹ những củ khoai ủ nóng. "Ăn chớ má!" anh con trai giục. Bà trệu trạo nhai được lưng chén cơm đã thấy con trai con dâu buông đũa, xỉa răng, bước lên tầng trên dỗ giấc ngủ ngắn trước giờ làm chiều. Bà ăn hết chén cơm, cu Bi đã rời bàn. Không kịp uống nước, súc miệng nó vội chộp cái điều khiển từ xa, chăm chăm trước trò chơi nhoeng nhoéng trên màn hình. Vô số cuộc săn lùng đuổi bắt đã đẩy nó vuột khỏi vòng tay âu yếm của bà. Lâu rồi bà không được nựng nịu, trò chuyện với nó. Chẳng lúc nào nó có thời gian dành cho bà. Dưới chân bàn, con Milu cũng đang chí thú với mấy khúc xương.

    Bà dọn rửa trong trạng thái rã rời. Một chồng chén dấp dính dầu mỡ trượt khỏi tay rơi xuống gạch.

    Âm thanh đổ vỡ kéo anh con trai bước xuống. Anh dừng ở lưng chừng cầu thang, lầu bầu mấy tiếng rồi quay ngược trở lên. Biết con bực bội vì bị quấy rầy nhưng hai quai hàm bà mẹ run run, hai hốc mắt đong đầy nước. Mọi vật quanh bà không còn hình dáng, màu sắc, kích thước thường ngày. Chúng mờ, nhoè, giãn nở, run rẩy, trườn trượt. Chúng trì níu, xô đẩy vùng vằng khiến bà khó lòng lê khỏi đống đổ nát dưới chân nếu không vọng xuống tiếng cù vờn khùng khục.

    Bà chùi đôi mắt đỏ tấy rồi nhặt nhạnh, gom góp những mảnh vỡ. Một mảnh sứ găm chênh chếch dưới lòng tay. Máu nhờ nhợt loang trên nền gạch.

    Trên chiếc đệm êm, bà không nằm yên được. Bà đặt bàn tay có vết đứt băng dán cồm cộm lên ngực. Cái đau như kim châm muỗi chích này có là cái gì so với nỗi đau đang dày vò. Bà bỏ lại tất cả, ruộng vườn, mồ mả cha mẹ ông bà và nỗi lòng đau đáu của hai đứa con gái để được đến đây, tự nguyện giam mình trong bốn bức tường này. Bà ngồi nhỏm dậy.

    Thấy chiếc xe dềnh dàng còn dựng trước mặt, bà lẩm bẩm: Chiều nay nó có nhà. Mình sẽ lên trên đó, dựng đầu nó dậy, bảo nó nhìn vào đôi mắt sắp mù của mẹ nó, nhìn vào trái tim khổ đau của mẹ nó. Bà hấp hải leo lên cầu thang.

    Cửa sổ vẫn mở, vài tia nắng len qua được hàng rào quần áo, trườn lên giường nhảy nhót trên gương mặt ngủ say của con trai. Đôi môi đầy đặn của nó he hé như cười mơ, như con trẻ, như ngày nào. Bà rón rén bước lại và cúi gần con. Đây này, gương mặt chữ điền của cha nó, cánh mũi phập phồng của cha nó, đường nhân trung sâu của cha nó, và đây nữa, cái khuôn ngực ức cu tròn căng của cha nó… Tất cả những gì yêu thương nhất, gần gũi nhất dường như không hề mất đi, vẫn hiện diện nơi hình hài huyết nhục này. Giọt nước mắt trong như giọt mật ứa ra, lăn dài xuống má. Thật lạ lùng, lần đầu tiên, sau hơn ba mươi năm bị chồng phụ bạc  bà bỗng thấy như trút được cái tảng đá hận thù. Rồi một thèm muốn bất chợt mà bà không sao cưỡng lại là được ôm con vào lòng, được khóc, được cười với nó.

    Bà cảm thấy đôi tay khoẻ mạnh của con đẩy bà ra và nghe tiếng hỏi: "Má sao vậy?". Giọng ráo hoảnh kéo bà ra khỏi cơn sốt yêu thương và nhận ra đôi mắt thờ ơ dửng dưng chẳng khác gì giọng nói. Bà loạng choạng như bị một roi quất mạnh khi thấy nó xoay lưng lại và kéo cái ngáp thật dài, ngủ tiếp.

    Ngoài cửa sổ, gió lồng lộn trước cơn mưa tháng bảy. Chúng kéo giật cánh cửa đập mạnh vào những chấn song, kéo tuột mấy cái quần rộng lưng tấp vào gờ cửa. Bà rướn người tới trước, nhùng nhằng kéo mấy cái quần vào trong. Rồi bà mở cánh cửa sắt, chồm ra ngoài, lần lượt gỡ hết sào quần áo mang vào.

    Bà đặt đống quần áo vừa kịp khô xuống khoảng giường còn trống. Bà đang vuốt vuốt xếp xếp thì anh con trai trở mình, chân co chân duỗi. Bà lật đật gom hết áo quần, lật đật lùi khỏi giường, lật đật đặt chân xuống cầu thang.

     Mấy cái quần dài của con trai và một lô áo đầm áo ngủ của con dâu trở nên quá dài so với chiếc lưng còng đang lò dò từng bước. Chúng lết phết, lượt phượt, chân lướng vướng líu víu khiến bà buông tay vịn, co co kéo kéo. Bỗng, hẫng một cái, bà trượt chân…

    Bên ngoài, tiếng vỗ cửa và tiếng gọi quen thuộc: "Rác, đổ rác, bà chị ơi!".

    BN.

     

    Chị em ruột thịt

    Hay tin Khả được bác sĩ chỉ định phải cắt bỏ túi mật, Hiên bị choáng.

    Choáng vì sức khoẻ của Khả tệ đến mức đó mà cô, bà chị duy nhất mà không biết gì. Lâu nay Hiên cứ tưởng tướng tá da dẻ cậu em ốm ốm xanh xanh là do nó làm việc nhiều, lại học hàm thụ hết ngoại ngữ đến kinh tế, rồi gồng gánh  trách nhiệm một người chồng, một người cha và còn chắt chiu xây được ngôi nhà xinh xinh bên bờ sông rào rạt gió.

    Hiên choáng còn vì sợi dây ruột rà không rõ từ lúc nào, dường như đã giãn ra đến mức cái đau da thịt của em đã không đau sang chị.

    Lúc trấn tĩnh, việc đầu tiên Hiên làm là gọi điện thoại cho hai người bạn bác sĩ. A, bác sĩ không có phòng mạch riêng, thú vui sau công việc chuyên môn là làm thơ và chơi nhạc, thì bảo, không còn túi mật, chức năng điều tiết sẽ kém. Khả khó tránh được tâm trạng, dĩ nhiên là không thường xuyên là bất an, như đột ngột bị tước mất cảm giác hạnh phúc, nhiều lúc thấy buồn bã bượi và thèm được âu yếm, được khóc hay được một mình lang thang đâu đó. Bác sĩ A còn nhấn nhá, điều Khả cần nhất không chỉ là được làm việc bình thường, ăn uống chừng mực mà là những liệu pháp tinh thần từ phía những người thân. Anh ta còn hỏi, Khả thích trò giải trí nào, âm nhạc, thể thao hay đọc sách. Hiên bảo, lúc nhỏ Khả mê đọc “Dế mèn phiêu lưu ký”, “ Những tấm lòng cao thượng”, “Những ngày xanh”… còn bây giờ nó chỉ còn thời gian lướt mắt qua những trang báo. Hồi nhỏ nó mê thổi acmônica nhưng chiếc kèn đang chìm lấp trong tủ lủ khủ đồ chơi của con gái nó. Cái thú chơi nó còn giữ đến giờ là đánh bóng bàn. Liệu không còn túi mật Khả còn có thể tung tẩy với trái bóng? Anh bạn ậm ờ: “Có thể vẫn còn chơi được…” Hiên nói lời cảm ơn và gác máy. Bác sĩ B, người đặt trân trọng chân dung bán thân của Hyppocrate trong phòng mạch của mình; qua giọng nói tỉnh rụi của anh ta thì xem ra cái sự lo lắng của Hiên chỉ là sự nhạy cảm không nên có. Anh ta cười thành tiếng bảo, chẳng sao cả, cơ thể con người còn chấp nhận, nói đúng hơn là phải chấp nhận những cái thừa, chẳng hạn như… ruột thừa thì cũng có thể chịu đựng được nhiều cái thiếu, như thiếu khả năng sinh con đẻ cái, thiếu may mắn trong cuộc sống lứa đôi, thiếu khả năng làm giàu…còn trong cơ thể việc khiếm khuyết bộ phận này khác là việc thường. Cậu em Hiên không còn túi mật chẳng có gì là cá biệt. Mỗi ngày bệnh viện Bình Dân lắt bỏ hàng chục túi mật. Tiếng cười khà khà của bác sĩ B càng làm Hiên thêm rối ruột. Cô xin lỗi và gác máy.

    Hiên rót đầy ly nước lọc uống cạn, đi đi lại lại trong cái gian nhà thân thuộc của mẹ con cô. Trên bức tường xanh đơn điệu, nơi đặt chiếc bàn vừa viết, vừa đọc, vừa trang điểm của Hiên là khung hình chữ nhật nằm ngang lồng bức ảnh trắng đen của đại gia đình cô thời xa lắc. Ba mẹ Hiên ngày ấy còn trẻ và gầy, Hiên cũng ốm nhom ốm nhách, chỉ có Khả là béo tròn béo trục, miệng cười hết cỡ, chân co lên như đang muốn chạy. Hiên chăm chú nhìn bức ảnh lốm đốm nắng và sáng rực nụ cười rồi mường tượng. Khi không còn cái túi dẻo dai bao giữ, cái chất đắng từ cơ thể của Khả ngấm từ từ vào lục phủ ngũ tạng của nó. Rồi đây Khả sẽ vàng xanh. Nó sẽ mỏi mệt triền miên, sẽ ít đùa giỡn, ít khôi hài, đi đứng không còn hoạt bát và Khả sẽ dễ suy sụp khi bất chợt gặp một cơn mưa, như cơn mưa bất ngờ và dai dẳng từ xế đến giờ. Và điều khó tránh khỏi là khi không còn túi mật, thằng em út của Hiên sẽ giảm thọ.

    Khả sẽ giảm thọ, điều ấy khiến trái tim Hiên buốt nhói. Cô ôm ngực, ngồi co ro trước cửa sổ, mắt rưng rưng nhìn lớp kính mờ nước, mong trời mau tạnh.

    Mưa vẫn trút nước rào rào. Nước mưa và con nước lớn từ sông Sài Gòn dềnh lên. Mặt đường ngấp nghé nước. Nhiều chỗ nhiều đoạn nước ngập hơn nửa bánh xe. Người đi bộ phải xắn quần, dò dẫm bì bõm. Hồi bé, ít có trận mưa nào Khả chịu ở trong nhà. Cứ nhào ra mưa nghịch nước và mê đuổi theo những chiếc bong bóng mưa. Hiên cũng chạy theo em, chạy theo vô số bong bóng nhấp nha nhấp nhới khi chỗ máng xối tuôn nước ào ào xuống rãnh nước dưới mái hiên, khi chỗ dòng nước tràn xuống từ bờ mương bờ ruộng. Thỉnh thoảng những chiếc bong bóng mưa vẫn còn len vào những giấc mơ hiếm hoi của Hiên, để khi tỉnh dậy, cô toát mồ hôi và bần thần về sự hiện hữu của những khoảnh khắc, dường như cô lưu lại không nhiều những khoảnh khắc lẽ ra không được xoá nhoà. 

    Hiên gọi vào di động cho Khả. Cô gọi nhiều lần nhưng chỉ nghe tín hiệu bận. Gọi lại chỗ Khả làm mới biết Khả cùng công ty nó làm đi trao nhà tình thương cho một gia đình ở Long Khánh. Khi liên lạc được, lúc đầu Hiên không nghe rõ tiếng thằng em trai, lẫn trong đó là lời nói lao xao và tiếng vỗ tay. Có lẽ lễ trao nhà sắp kết thúc và chủ nhân ngôi nhà mới đang xúc động nói lời cảm ơn. Khả tắt máy. Lúc nào cũng vậy, nó sợ cô tốn tiền và dặn đi dặn lại: “Chị chỉ cần nhá máy, để em gọi lại!”. Khi Khả gọi và vừa nói: “Em nghe đây!” thì Hiên liền trút cơn giận lên Khả: “Cái kiểu tham công tiếc việc của mày mới ra nông nỗi đó, biết bịnh mà không chịu trị, giờ này còn thong dong lo việc bao đồng trong khi ngày mai phải lên bàn mổ!”. Khả cười lớn: “Người có số mà chị, thằng em này còn sống dài dài mà!”. Hiên gắt lên: “Sống dài phải sống khoẻ mạnh, sống cho đáng sống, còn mày…”. Khả chen vào: “Thôi, chị, đừng nổi nóng mau già lắm. Em sắp về, chừng hơn hai tiếng nữa gia đình em mời cả nhà chị dự sinh nhật bé Bi ở nhà hàng  Đồi Xanh. Lát nữa gặp nhau chị mặc sức mà mắng nhiếc thằng em này!”

    Con cháu trong nhà chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay nên Hiên nhớ ngày sinh tháng đẻ mỗi đứa. Sinh nhật bé Bi, đứa con đầu lòng của Khả còn hai ngày nữa mới tới. Vợ chồng Khả tổ chức sớm vì đúng ngày sinh nhật bé Bi thì cha nó đã không còn túi mật và có lẽ còn nằm mê mệt trên giường.

    Mưa tạnh. Đèn giăng giăng. Mặt đường loang loáng nước, ánh sáng, người xe nhộn nhạo ngược xuôi. Hàng cây cổ thu dọc con đường Tôn Đức Thắng rắc đám bụi mưa xuống tóc xuống vai mẹ con Hiên. Cô thấy lạnh. Cái lạnh của gió, của hơi nước, của bóng đêm nhập nhoạng, của cái không gian vừa được tắm gội và cái lạnh mơ hồ của cả cái thế gian hối hả và quạnh quẽ. Rồi cái lạnh se sắt từ những chiếc lá mong manh vừa rời cành mà mặt đất thì tối mờ và ẩm ướt.

    Vợ chồng Khả nhấp nhổm đứng đợi mẹ con Hiên ở trước cổng nhà hàng. Khả vừa dẫn xe cho chị vừa nói: “Nhà hàng cùng một lúc có tới ba tiệc sinh nhật và hai tiệc cưới, sợ chị khó tìm”.

    Bé Bi, nhân vật chính của bữa tiệc không mặc áo đầm, không tết tóc, thắt nơ. Có lẽ được cha mẹ đón từ trường học và đến thẳng nhà hàng nên con bé còn mặc trên người bộ đồng phục thể dục của nhà trường. Bé Bi mập mạp, da trắng hồng, lanh lợi, nghịch ngợm, đã một lần được VTV mời ra Hà Nội tham dự chương trình “Những đứa trẻ tinh nghịch” và Hiên đã cười ra nước mắt khi thấy cả cái gia đình ấy vừa dạn dĩ vừa lúng túng trước trường quay S9.

    Khách mời còn có thêm hai đứa bạn thân của bé Bi. Hoa, quà, bánh kem và yêu thương đầy ắp. Bên những ngọn nến lung linh, mọi người cùng với bé Bi hát vang (đúng hơn là gào lên vì ban nhạc của hai đám cưới bên cạnh chơi quá ầm ĩ) lời chúc mừng sinh nhật... Bài hát vừa dứt, bé Bi kéo hai đứa bạn và đứa con gái nhỏ của Hiên đứng dậy, rời bỏ những món ăn vừa được bày ra, lật đật chạy ào về phía lễ cưới xem cô dâu chú rể trong nghi nghi thức thành hôn, nghi thức quen thuộc không thể thiếu trong đời sống lứa đôi dù cho họ có bên nhau đến răng long tóc bạc hay quay lưng ngoảnh mặt giữa chừng.

    Hiên cũng từng có ngày cưới rườm rà nghi thức và tưng bừng như thế. Chỉ khác là ngày ấy còn nghe tiếng pháo, dù tiếng pháo nổ giục giã vào lúc khách khứa lục tục ra về. Hiên từng trút giận lên đầu Khả vì điều đó. Khả sụt sùi bảo: “Em giấu dây pháo đi vì em không muốn chị lấy chồng!”. Hiên vén tay áo chùi dòng nước mắt chảy dài xuống má Khả: “Không có tiếng pháo thì chị cũng trở thành cô dâu mà!”. Khả nhìn lên mặt lên tóc Hiên: “Em ghét, ghét cả cái mái tóc cứng đờ của chị!”. Hiên vội sờ tay lên những lọn tóc xịt keo mà cô đã ngồi hàng giờ với mấy cô thợ uốn tóc ở cái tiệm uốc tóc góc đường gần nhà cha mẹ, nơi treo cái bảng hiệu sặc sỡ với hình cô gái ngửa mặt và chu đôi môi đón chờ quả táo chín mọng. Từ nơi đó bước ra, mái tóc dài mềm mại của Hiên biến thành mái đầu cao ngất nghểu của một bà hoàng, một bà hoàng xa lạ trong  mắt Khả. Khả níu tay chị, nài nỉ: “Chị bỏ mái tóc kỳ cục này ra đi, chị đừng có chồng, ở nhà cha mẹ với bọn em vui hơn, chị!”. Lúc cánh cửa xe hoa đóng lại và chạy một hồi, những vệt nước mắt ngoằn ngoèo của Khả trên kính xe mới mờ đi vì bụi và nắng.

    “Chị ăn đi chớ?”, Thu, vợ Khả nói và gỡ lớp giấy bạc gắp miếng cá saba thật to bỏ vào chén Hiên. Cô cũng gắp một miếng to như thế bỏ vào chén Thu: “Người cần ăn nhiều là em!”. Thu bỏ miếng cá vào miệng nhai ngon lành. Hiên lại gắp một miếng chả tôm bỏ vào chén Thu: “Em phải thật khỏe để chăm sóc Khả!”. Nói với Thu câu đó Hiên thấy mình thật lòng nhưng ích kỷ. Cô đã thiếu công bằng và luôn đặt trọng lượng của tình máu mủ lên trên hết. Và không chỉ riêng Hiên. Cả cha mẹ Hiên cũng vướng víu sợi dây huyết nhục nên đã không mở rộng cánh cửa yêu thương để đón Thu, như đón một thành viên ruột thịt của gia đình. Rào chắn trước tiên là sức khỏe Thu. Mẹ Hiên bảo, hình như nghe nói, lúc nhỏ Thu bị hở van tim. Mà cái van trục trặc thì trái tim không thể lành lặn. Và một khi trái tim èo uột thì không thể sinh được những đứa con khỏe mạnh. Cái lý do ấy thuyết phục cha Hiên và cả những người có vị trí và uy tín của họ hàng. Rào chắn tiếp theo là cái nhan sắc mờ nhạt của Thu. Mẹ Hiên, so sánh và băn khoăn: “Con bé nó cười mà không tươi chút nào, cười mà như  mếu!”. Khả không vượt qua nổi hai lớp rào chắn đó để đưa Thu từ xe hoa đường hoàng bước vào ngôi nhà cha mẹ. Thu âm thầm chịu đựng, âm thầm vượt qua và bé Bi là chứng minh cho cái hạnh phúc nhọc nhằn ấy, cho dù chưa một lần Thu được làm cô dâu trong ngày cưới.

    Bé Bi dẫn bạn quay trở lại. Vừa thở nó vừa nói: “Cô dâu mặc áo trắng đẹp hơn cô dâu mặc áo hồng!”. Một đứa bạn của bé Bi thêm vào: “Cô dâu áo hồng xấu ỉn!”. Thu vội hỏi: “Vậy cô dâu như thế nào mới xinh?”. Cả bọn nhao nhao: “Như nàng Bạch Tuyết!”. “Như búp bê Baby!” “Như mấy chị Mắt Ngọc!”…Khả hỏi to: “Như mẹ Thu có đẹp không nào?”. Bé Bi rút chân khỏi giày, leo lên đứng trên ghế, đưa nắm tay ra trước: “Mẹ con là người đẹp nhất thế gian này!”. Nét đẹp, cái duyên, đại loại là sự quyến rũ của một con người dường như do đôi mắt vừa tinh tường vừa thiên vị của tình yêu định đoạt. Thu cười tít mắt trước những cái hôn dồn dập kêu chùn chụt của cô con gái, cả gương mặt Thu chợt sáng bừng lên niềm hạnh phúc mà Hiên biết mình luôn khao khát. Khả kéo con vào lòng mình: “Vậy còn ba?”. Bé Bi hét lên: “Ba là người đẹp thứ nhì!”. Khả đưa ly cụng ly con gái rồi cụng với ly từng người: “Uống chúc mừng mẹ Thu, người đẹp nhất và uống chúc mừng người đẹp thứ nhì sẽ không còn túi mật!”. Mặt bé Bi nghệch ra, ngơ ngác hỏi: “Ủa ba nói cái gì, cái gì túi mật, rồi cái gì không còn, con không hiểu?”. Biết mình vô tình “bật mí”, Khả vội nói: “Túi mật giống như túi xách, mình có lỡ mất cái này thì mua cái khác thay vào!”. Bé Bi không chịu nghe lời giải thích đó, nó thắc mắc: “Nhưng sao lại để cho mất, ba?”. Khả nói nhỏ với con: “Thì... thì có lúc rủi ro chớ con!”. Bé Bi gắt lên: “Nhưng con không muốn có cái rủi ro đó!”. Con bé vùng vằng xô ghế bỏ đi. Vừa bước một bước nó vấp viên gạch trơn và trượt chân. Vấp ngã tuy không bị trầy trụa xây xát gì nhưng nó khóc tức tưởi.

    Nhìn bé Bi khóc, Hiên thấy mắt cay cay. Không chỉ vì dự cảm lo lắng của cuộc phẫu thuật sắp tới mà còn vì tình yêu thương cô dành cho Khả và cho cái gia đình nhỏ của nó. Trong ba đứa em, Khả là đứa gần gũi với Hiên hơn cả. Cha đi biền biệt, mẹ phải cáng đáng công việc của người cha, nên bà không còn nhiều thời gian dành cho chị em Hiên. Chị em dắt díu nhau, đùm bọc nhau. Nhiều lúc Hiên đã làm vai trò của một người mẹ, một người mẹ chín tuổi, cái tuổi của bé Bi bây giờ. Hiên đã bồng ẵm, hát ru, vỗ về, gào thét, sợ hãi và lao đi như một mũi tên trong mưa to gió lớn để tìm bằng được thầy thuốc chữa những cơn sốt nóng giật của Khả. Khả nóng, mê man, nhưng mỗi khi mở mắt là gọi: “Chị ơi, chị đâu?”. Hiên không dám bỏ Khả nằm một mình, cứ quanh quẩn nằm ngồi bên em. Khả sợ bóng tối. Mà ngày ấy bóng tối nhiều lắm. Chỉ cần mặt trời hụp xuống mí rừng là bốn bề tràn bóng tối. Chiếc đèn dầu leo lét chỉ làm nổi rõ những hình thù kỳ dị chập chờn. Rồi vô số những chiếc bóng tưởng tượng. Khả thường có giấc mơ bị chiếc bóng có sức nặng và hình thù quái gở đè đến suýt nghẹt thở. Khả mếu máo: “Chiếc bóng nặng lắm, chị ơi, chị ôm em thật chặt đi!”. Hiên vội ôm em vào ngực, cảm nhận rất rõ nhịp đập hối hả của trái tim bé nhỏ.

    Bé Bi thôi khóc, đòi về, dù ngoài trời còn rỉ rả mưa. Con gái Hiên cũng không chịu về với mẹ mà đòi về nhà cậu Khả chơi với bé Bi. Nó ôm chân Hiên: “Cho con ngủ với bé Bi một đêm đi mẹ!” Bé Bi chạy lại nắm tay Hiên: “Chìu Nhí đi cô, cho Nhí đến nhà con đi cô!”. Hiên xoa đầu cháu hỏi: “Nhí đi, cô về một mình, Bi không sợ cô buồn?”. Bi đáp ngay: “Người lớn buồn đâu sợ bằng con nít buồn phải không cô, đúng không ba mẹ?”. Hiên bần thần trước câu hỏi của đứa cháu lên chín. Bé Bi hơn cô nó, hơn ba nó khi hồn nhiên nói ra điều nó nghĩ. Ngày bé và ngay khi đã nếm trải vị ngọt vị đắng cuộc đời, nhiều lúc Hiên muốn rúc vào ngực mẹ, sà vào lòng cha, thủ thỉ bao điều nhưng cô và những đứa em cô đã không làm được điều đó. Cả đến nỗi đau da thịt dai dẳng âm thầm của Khả, đứa em mà cô hết mực yêu thương, cô cũng không hay biết. Và như thế, còn biết bao niềm đau của những người ruột thịt, người gần gũi cứ chơi vơi đâu đó, lửng lơ đâu đó và khó có thể tìm được một địa chỉ để dừng, để san sẻ. “Cô, cô cho Nhí sang nhà con nghen cô?”. Bé Bi nhắc lại yêu cầu. Hiên và vợ chồng Khả đành chịu thua cái lý lẽ đầy thuyết phục của đứa trẻ.

    Vợ chồng Khả cùng hai đứa trẻ lên xe và trùm chiếc áo mưa lên cho cả bốn người. Trước khi cho xe phóng đi, Khả ngoảnh lại nhìn bà chị đứng chơ vơ bên vỉa hè. Hiên lặng lẽ nhìn theo thằng em gồng gánh cái rờ-moọc yêu thương cho đến khi chiếc xe mất hút trên đường.

    Ngày đầu năm 2004

    BN.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập45,520,652

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

      WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

      Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

      The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!