Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập45,520,635

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

    WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

    Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

    The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

Truyện ngắn

Làn gió hôm qua/ Say sóng

Bích Ngân

  • Thứ tư, 08:00 Ngày 01/07/2020
  • Làn gió hôm qua

    Mobile đổ chuông. Hoài nhổm dậy. Bảo nhanh hơn, nhoài người, với tay, tắt, rồi tiếp tục vũ điệu ái ân đã bị mấy hồi chuông riết róng làm lỡ nhịp.

    ... Bảo vật người ra, mắt nhắm hờ, miệng hé ra, thở mạnh. Đầu Hoài vẫn trên cánh tay Bảo. Cô nghiêng người, áp vào thân thể rịn mồ hôi của chồng, siết nhẹ. Bên Bảo cô cảm nhận được hạnh phúc, thứ hạnh phúc cần và khao khát nhau, cho nhau đủ đầy. Nỗi khao khát dường như không giới hạn, không ngưng nghỉ, ngay cả lúc không ở bên nhau. Hoài vùi mặt vào ngực chồng cho đến khi nghe anh thở đều đều, cô mới sực nhớ chiếc mobile với những hồi chuông ban nãy.

    Mời các bạn nghe toàn bộ tác phẩm:

    Cô mở máy. Tín hiệu màn hình vừa ổn định, chiếc mobile rung lên rồi đổ chuông.

    - Xin lỗi, có phải chị là Hoài? 

    - Phải, tôi đang nghe, anh gọi tôi có việc gì?

    - Cách đây mười lăm phút tôi gọi mà chị không bắt máy...

    Hoài thấy bực:

    - Thì giờ tôi nghe đây.

    - Muộn rồi chị. Anh Thìn vừa mất.

    Hoài chới với, mặt tái đi. Ngồi hẳn dậy, cô lập bập:

    - Anh Thìn... mất... lúc nào hả anh?

    - Lúc tôi gọi mà không gặp chị...

    Chân Hoài bủn rủn khi đặt xuống nền nhà, cố bước. Bảo mở mắt nhìn theo vợ rồi kéo mền đắp lên bụng, xoay mặt vào tường.

    Hoài bước vào phòng vệ sinh, vặn vòi sen. Cô nói tiếp trong tiếng nước ào ào:

    - Xin lỗi, anh vẫn còn nghe?

    - Vâng...

    - Lúc anh gọi tôi... anh Thìn...

    - Đang hấp hối... Vì anh Thìn dặn, khi anh mất chị là người đầu tiên anh muốn báo tin.

    Hoài muốn biết Thìn mất vì tai nạn hay vì bạo bệnh nhưng cô không hỏi, bởi chẳng ích gì. Người đàn ông xa lạ bên kia đầu dây nói tiếp:

    - Thôi, chào chị, tôi đang phải lo nhiều việc cho anh ấy.

    Hoài tắm rửa rồi mặc bộ váy áo màu rêu vào, sẵn sàng ra đường. Thấy Bảo vẫn nằm yên, cô cầm chiếc mobile, bước ra ban công, xem lại số máy vừa gọi. Thì ra, người đàn ông ấy đã gọi cô bằng điện thoại của Thìn. Hoài gọi lại. Chuông đổ nhưng không có người nghe.

    Chưa một lần Hoài gọi mà không gặp Thìn. Nghe giọng Thìn, cô hình dung được niềm vui bừng sáng cả gương mặt anh. Lúc hai người chia tay, Thìn chỉ nhắc đi nhắc lại mỗi câu: "Thỉnh thoảng nhớ gọi cho anh. Trách móc càu nhàu gì cũng được, miễn là anh được nghe tiếng em". Hoài cũng có gọi, khi một tuần, rồi hai tuần, đôi khi cả tháng. Thìn thường gọi lại. Câu đầu tiên, anh luôn nói: "Đừng mắng anh!". Càng nhận rõ tình cảm Thìn, Hoài càng tự trách mình. "Em mong anh sẽ gặp được một người yêu anh như anh đã yêu em". Thìn nói thật buồn: "Chỉ khi nào rứt được em ra khỏi tim anh!". "Thì anh cố đi". "Rứt được thì tim anh cũng tan nát". Hoài muốn trêu anh thôi đừng ca bài vọng cổ lâm ly nhưng nghe giọng Thìn nghẹn lại, cô chỉ nói: "Anh ráng giữ gìn sức khỏe, đừng cố làm việc quá sức". "Không được làm việc thì anh chỉ có nước chết". Thìn tiếp tục lao vào công việc. Ngày. Đêm. Hết công trình này đến phác thảo khác. Hết xuôi ngược nơi này đến hối hả nơi kia. Thìn chẳng đếm xỉa gì đến ăn uống, nghỉ ngơi hầu như chẳng có, ốm đau cũng không dành thời gian tịnh dưỡng.

    Hoài gọi thêm lần nữa. Vẫn không có người nghe. Người đàn ông khi nãy chắc đã vứt điện thoại ở đâu đó. Có thể anh ta đang làm công việc chỉ dành cho người rất thân thiết, là tắm rửa thân xác đang lạnh dần của Thìn. Hoài vẫn nhớ thân hình gầy gầy trắng trẻo của Thìn, nhớ cả đôi mắt khép hờ khi đang ngủ.

    Bảo đã dậy. Anh vào buồng tắm xối nước thật nhanh, mặc quần áo thật nhanh, bước ra kéo tay Hoài:

    - Đi kiếm gì ăn đi, anh đói!

    ***

    Vào quán ăn quen, Bảo hỏi:

    - Em ăn gì ?

    - Ăn gì cũng được.

    Câu trả lời làm Bảo bực. Anh nhìn tờ thực đơn, sẵng giọng:

    - Em phải chọn món mình thích chớ.

    Bảo thật khác Thìn. Với Thìn, hễ Hoài thích món nào, anh sẽ ăn món đó và ăn một cách hào hứng, để thấy cô vui. Còn Bảo không bao giờ miễn cưỡng, dù cô cố nài ép. Hoài lướt nhìn thực đơn:

    - Em chẳng thích món nào hết.

    Bảo thường nói: "Ăn uống cũng như yêu đương, phải hợp khẩu vị, nếu không thà nhịn, thà sống một mình!". Nhìn bộ mặt ỉu xìu của Hoài, Bảo hỏi:

    - Em có vẻ không khỏe?

    Hoài chỉ làm thinh. Bảo lại nói:    

    - Thôi, ăn cháo cá cho dễ nuốt.

    Món cháo cũng không giúp Hoài dễ nuốt. Bảo gọi thêm bia. Đã thành thói quen, khi ăn, chỉ Hoài uống một lon bia, cho dễ tiêu. Còn Bảo, đã uống thì gần như không ăn, mà chỉ uống cho ra uống, như anh vẫn nói. Bảo rót bia ra hai ly. Anh chạm ly với Hoài:

    - Xin chia buồn với em.

    - Anh nghe em điện thoại?

    Bảo gật đầu, uống cạn. Hoài nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống. Cô húp muỗng cháo, cổ họng nhờn nhợn như lần nghén và không giữ được cái thai.

    Nhìn Bảo ăn, Hoài mong anh ngước nhìn cô, hỏi gì đó về người vừa mất, kể cả những câu cật vấn sỗ sàng. Để cô có thể được nói về Thìn, về người đàn ông chân tình nhất trần gian, người từng yêu thương Hoài đến cả lúc hấp hối. Nỗi day dứt khiến cô muốn bộc lộ, dù với người đàn ông đang cùng cô xây ngôi nhà chung mà cả hai đều mong sống với nhau đến trọn đời.

    - Ráng ăn chớ em, gì thì gì cũng phải ăn cái đã.

    Bảo gắp cái bụng cá ôm trứng bỏ vào chén Hoài. Hoài ăn chút trứng cá, uống thêm một ngụm bia. Nhìn mặt Bảo lạnh như viên đá trong ly, chẳng biểu hiện chút gì thương cảm, Hoài thấy như hai người chẳng có mối liên hệ nào. Hôn ước, ngôi nhà có cửa sổ mở ra mảnh vườn, những đứa con bụ bẫm nô đùa... phút chốc bỗng xa vời. Cô thấy mình cô độc chẳng kém gì Thìn trong những giây phút cuối đời.

    Hoài muốn nói ra lời "Phải chi anh đừng tắt điện thoại" nhưng lại nghe mình nói một điều khác:

    - Anh ấy là người tốt, tốt lắm.

    Bảo uống một hơi, đặt ly xuống, im lặng hồi lâu rồi trả lời:

    - Ai chết rồi cũng đều tốt cả. Đó là phần thưởng vô nghĩa mà con người được nhận.

    Hoài ngồi thừ ra. Nhiều lần, cô đã nghe Thìn đọc mấy câu thơ: Không biết từ bao giờ và bằng cách nào/Con người đã học được thói này/Tàn nhẫn với người sống, dịu dàng với người chết...

    Thìn đã hứng chịu những vết chém tàn nhẫn từ cuộc sống. Với trách nhiệm của mình trong công ty, Thìn đã kiên quyết không cho xuất và nhập những lô hàng kém chất lượng. Sau đó Thìn đã bị những kẻ nắm quyền loại anh khỏi nơi mà anh đã góp hết trí lực và bầu nhiệt huyết để tạo dựng. Bị tống ra đường, Thìn suýt thành kẻ cùng đường mạt vận nếu anh kém tài năng, kém nghị lực và thiếu khát vọng được sống, được làm việc. 

    Bảo nhìn Hoài, cười thành tiếng:

    - Đến chừng nào anh ngủm, hy vọng em cũng hào phóng ban cho anh một lời khen như vậy.

     Hoài muốn cười mà không cười nổi. Cô nhìn vào mắt chồng lại thấy bóng dáng Thìn. Cô thấy Thìn một mình trên chiếc giường trải drap trắng, chân tay duỗi thẳng, một nải chuối xanh dằn trên bụng, mắt vẫn níu nhìn đâu đó. Chỉ ít nữa thôi, Thìn sẽ nằm gọn trong cỗ quan tài, thân xác bị lèn chặt. Đôi mắt Thìn, đôi mắt vẫn giữ được cái nhìn trong trẻo, cả tin dù đã bị cuộc đời vùi dập, sẽ không chịu nhắm kín...

    Ngột ngạt, bồn chồn, Hoài đứng lên:

    - Em đi vệ sinh.

    Trong phòng vệ sinh, Hoài bấm máy, gọi liên tục. Điện thoại đổ chuông. Hoài áp tai nghe hết hồi chuông này đến hồi chuông khác. Tai cô ù đi.

    Lúc trở về bàn, Hoài nghe

    Bảo giục:

    - Đi cà phê đi em.

    ***

    Bảo không đi thẳng đến cà phê. Anh cho xe dừng trước cửa hàng vật liệu xây dựng quen từ lúc hai người xây nhà. Đến chỗ bày bán bồn tắm, Bảo chỉ cái to nhất:

    - Em thấy có nên lấy cái này thay cái mình đã chọn?

    Thìn cũng thích được ngâm mình trong bồn. Anh bảo sau khi làm việc nhiều giờ, cách thư giãn tốt nhất là ngâm mình trong nước ấm.

    - Sao em lờ vờ vậy?

    - Em thấy cái hôm qua cũng được.

    - Nhưng nó không đủ cho hai người - Bảo cúi xuống nói vào tai Hoài - Anh muốn hai đứa mình tắm chung...

    Bảo bao giờ cũng nói ra điều mình thích hay không thích và làm cho bằng được. Thìn lại thường giấu mình đi, cốt để Hoài vui. Một lần hào hứng, cô gọi cho Thìn: "Anh vào với em đi !". "Em có sao không?". "Em đang... bệnh!". Hoài chỉ đùa cho vui. Nhưng cô không ngờ, vì có người quen ở sân bay nên Thìn lấy vé vào ngay tối đó. Xuống sân bay, gọi Hoài, anh mới biết cô đang cùng nhóm bạn đốt lửa nướng tôm, ghẹ và đàn hát ở một bãi biển. Thìn một mình đi về khách sạn, một mình nằm trùm mền... Lúc giở mền ra, Hoài thấy mắt Thìn sưng đỏ. "Anh bỏ mẹ già đang đau để vào đây với em...". Hoài bối rối ấp gương mặt đẫm nước vào ngực, vỗ về Thìn. Rồi bất ngờ, Thìn nói: "Tuần sau, anh sẽ đưa mẹ vào xem mặt cô dâu". Hoài cuống lên: "Khoan đã anh...". "Anh muốn có em, càng sớm càng tốt". Hoài đâm hoảng. Cô xin Thìn cho mình vài ngày trước khi quyết định.

    Trong những ngày tiếp theo, Hoài rơi vào trạng thái chông chênh. Như một kẻ bủn xỉn, cô nhặt nhạnh từng chút, từng chút những kỷ niệm có được với Thìn. Cô ngỡ ngàng, rồi ngạc nhiên. Ký ức về Thìn quá mỏng, dù cô đã cố thêm da thêm thịt mong nó có một hình hài đầy đặn. Song những gì thuộc về nhau vẫn chỉ là những sợi dây mỏng, mỏng đến mức không đủ sức ràng buộc hai thể xác hai tâm hồn. Bấy nhiêu ký ức và cả nghị lực, tài năng, lòng tốt của anh, cũng không thể nuôi lớn thêm cảm xúc để cô có thể ăn đời ở kiếp với anh.

    Hoài nhớ mãi giây phút cô trả lời Thìn. Thời gian không gian như đông cứng, kéo dài. Đôi môi Thìn tái mét, cả người run lên, lập cập: "Dù có thế nào đi nữa, anh... anh... vẫn yêu em". Thật bất ngờ, Thìn ôm chầm lấy Hoài, siết chặt: "Em vẫn là một phần đời anh, mãi mãi...".

    Hoài theo chồng ra xe mà tâm trí vẫn không thể dứt ra khỏi hình ảnh của Thìn.  

    ***

    - Hôm nay em chê cà phê sao?

    Bảo hỏi, đẩy ly cà phê đã tan đá đến gần Hoài hơn.

    Hoài bưng ly cà phê uống một ngụm rồi đặt xuống.

    Vị đắng và chút lạnh nơi đầu lưỡi khiến cô tỉnh ra, biết mình đang ngồi trong sân vườn của quán cà phê quen thuộc, mà những lúc có tâm trạng, đi loanh quanh một hồi sau khi hít đã đời khói bụi, cô thường dừng chân ở đây. Khoảng sân vườn nơi đây cũng na ná nơi khác, cũng bàn ghế, cây cảnh và nhiều sỏi đá được bàn tay người xếp đặt, cũng lao xao tiếng người, về đủ thứ chuyện...

    Cái đặc biệt của quán cà phê này, là khi ra khỏi không gian lặng câm của sỏi đá, phải bước vào một nơi khác để lấy xe: đó là cổng sau của nhà tang lễ lớn nhất thành phố. Hoài cũng đã nhiều lần đến đây tiễn biệt những người bạn mà cô không tin là họ có thể rời bỏ cuộc đời, cho đến khi thấy những gương mặt thân quen ấy bất động trong cỗ quan tài.

    Thường từ quán cà phê ra về, ôm eo chồng, Hoài thường nhắc: "Chầm chậm thôi, anh". "Muốn chết cũng phải chờ đến số, em ơi", Bảo cười nói nhưng vẫn cho xe giảm tốc độ. Đề tài sống chết, còn mất... thường kéo dài suốt con đường về nhà, đôi khi theo Hoài len cả vào chiêm bao...

    Những vòng hoa tím, trắng đôi khi vẫn chập chờn trong giấc ngủ, nhưng không hiểu sao, Hoài vẫn không thể không đến quán cà phê quen thuộc. Nhâm nhi vị đắng quen thuộc, ngắm nhìn không gian quen thuộc, lắng nghe cuộc sống nhộn nhạo với cuộc mưu sinh khốc liệt ẩn sau cái vẻ ung dung thư nhàn. Mỗi khi rời quán cà phê ra về, lại chạm vào những vòng hoa, lại ngửi mùi khói nhang, nghĩ đến những cách trở âm dương... khiến nhiều lúc Hoài chợt lặng đi, chợt huyên thuyên, thấy sự sống và cái chết, niềm vui và nỗi đau vẫn lặng lẽ song hành, thấy sự bất trắc rình rập đâu đó, thấy nỗi bất hạnh không chừa một ai, thấy hạnh phúc bất chợt mong manh...

    Hoài uống thêm một ngụm cà phê nữa, đặt ly xuống. Bảo nhìn vẻ mặt thẫn thờ của vợ:

    - Em vẫn còn mệt?

    - Không, em... khỏe.

    -Khỏe mà sao mặt mày tái xạm vậy?

    Hoài ngước nhìn chồng:

    - Anh, ngày mai em phải đi xa mấy hôm...

    - Thấy cần em cứ đi.

    Bảo trả lời, không biểu lộ bất cứ điều gì.

    - Anh không muốn biết em đi đâu sao?

    - Em đi đưa tiễn người vừa mất.

    Cách nói dửng dưng của chồng khiến Hoài thấy uất. Cô giận chồng, giận mình đã vô tâm vô tư làm tình say đắm trong lúc Thìn đang đớn đau, hấp hối. Giá như Bảo đừng tắt điện thoại, giá như cô được nghe tiếng Thìn và Thìn nghe được tiếng cô, giá như quay ngược được thời gian, giá như được nhìn gương mặt bừng sáng hạnh phúc hay sầm tối đau khổ của Thìn...

    Hoài thấy nhói đau nơi ngực. Cô nhận ra điều hết sức quý giá đã thật sự mất đi, vĩnh viễn mất đi. Hoài không còn kiềm giữ nữa:

    - Anh không muốn biết người đó với em từng rất gần gũi...    

    - Cái gì của hôm qua thì hãy để cho nó qua luôn đi...

    Bảo không để vợ nói hết câu, quay ra gọi tính tiền.

    - Mua bán mà ngủ gật à?

    Bảo nói như quát vào mặt cậu thanh niên cầm cái hóa đơn chạy đến. 

    - Ngồi thêm chút nữa đi anh, em muốn...

    Bảo lờ đi câu nói của vợ. Anh khoát tay bảo cậu thanh niên khỏi trả lại tiền thừa. Bảo không muốn nấn ná thêm giây nào. Anh không muốn để vợ có cơ hội nhắc đến người đàn ông ngày hôm qua, bởi anh biết cái quá khứ tưởng chìm khuất vẫn còn đó, như chiếc lá vừa đáp xuống đùi Hoài, trong sự úa tàn của nó vẫn ẩn chứa giọt sương hôm qua, tia nắng hôm qua, ngọn gió hôm qua, bầu trời hôm qua...

    Anh kéo tay Hoài đứng dậy:

    - Đừng nói gì nữa, em. Mình ở bên nhau là đủ rồi.

    Hoài để yên tay mình trong tay chồng, đứng dậy. Chiếc lá nâu sẫm từ đùi cô rơi xuống, chạm vào viên sỏi nhẵn nhụi nằm ở lối đi.

    Chiếc lá...

    BN.

    Say sóng

    1. Cái gì đó, khó gọi tên. Cái gì đó, không vô hình nhưng cũng chưa rõ hình hài. Cái gì đó, không nằm im. Cái gì đó, đang chuyển dịch. Cái gì đó, lì lợm cựa quậy, chạm vào, bò rân rân, rồi len vào, xâm nhập vào thịt da thân thể Ninh…

    Ninh tốc mền ngồi dậy. Máy lạnh vẫn chạy rì rì. Bóng đèn ngủ đủ sáng để Ninh nhìn thấy con số 22 độ C trên cái remote của máy lạnh. Anh với lấy chiếc đồng hồ đeo tay, đưa lên xem giờ. Mới 3 giờ sáng. Ninh nhìn quanh. Sau ca trực, ai cũng ngủ say. Ninh nghe rõ tiếng ngáy của Thuận, người nằm trên chiếc giường đặt gần anh nhất. Tiếng ngáy, dù của thằng bạn chơi khá thân cũng làm Ninh khó chịu. Anh muốn bước sang giường Thuận, đặt đầu nó vào gối cho ngay ngắn, may ra có thể làm giảm bớt tiếng còi thô bỉ cứ xoáy vào tai. Nhưng khi nhìn cái đầu hắn ngoẹo hẳn sang bên trái, Ninh phát hiện lúc ngủ say trông thằng bạn vốn thích chơi trội lại có bộ mặt đần đần, trông xấu tệ. Phát hiện này khiến Ninh thấy thú vị. Anh bỏ ý định chỉnh sửa vị trí cái đầu của Thuận trên gối.

    Ninh mỉm cười với ý nghĩ, không biết, lúc ngủ gương mặt mình có thộn ra kỳ cục như vậy không?    

    Vợ Ninh chưa một lần nhận xét khen chê về diện mạo chồng lúc đi, đứng, nói, cười, huống chi là khi anh ngủ. Hằng cũng không đòi hỏi nhiều ở Ninh ngoài việc theo dõi sít sao số tiền lương của chồng mà nàng được lãnh trọn từ tài khoản ở ngân hàng. Thu nhập khá cao của Ninh giữ Hằng có thái độ điềm tĩnh trước những biểu hiện đổi khác, nếu có ở chồng. Cô tin vài ba ngọn gió đổi hướng thất thường sẽ không thể làm lung lay cái nền móng ngôi nhà hai tầng có sân vườn nằm ngay khu du lịch sầm uất của Vũng Tàu. Ngay thời gian nửa tháng Ninh được ở trên đất liền, Hằng cũng không phàn nàn khi thấy chồng thi thoảng mới thực hiện nghĩa vụ gối chăn một cách mặn nồng.

    Rồi bất chợt, trong Ninh, một ý nghĩ điên khùng ngo ngoe trỗi dậy. Nó làm Ninh giật thót. Anh thấy mình chới với mất đà như biển thình lình nổi sóng và giàn khoan thì trôi dạt.

    Khi nằm duỗi đôi chân ngay ngắn trên giường và kéo mền lên đến tận cằm, Ninh vẫn không thể lấy lại được cân bằng. Cái gì đó, làm anh khát cháy họng dù mới ực hết một ly nước lọc. Cái gì đó, không mơ hồ nữa, mà hiển hiện…

    Ninh không sao xua được hình ảnh, nếu anh nhắm mắt lại thì người đàn bà ấy sẽ đến. Không còn xa lạ nữa, mà thật gần gũi. Như mẹ như chị và say đắm như người tình. Nàng thủ thỉ. Nàng mềm mịn. Nàng ào ạt. Nàng nhấn chìm.

    Ninh lịm đi.

    2. Nhiều ngày sau. Chính xác là chín ngày sau, sau khi người đàn bà hầu như xa lạ đó cùng với đoàn khách tham quan rời giàn khoan, vào đất liền, Ninh vẫn không sao xua đi được hình ảnh nồng nàn đó. Anh còn hít sâu vào ngực mùi da thịt nàng. Mùi hương vẫn còn phảng phất quanh Ninh, đâu đó nơi chiếc giường đơn trong phòng ngủ, trong cả khoảng không gian mà nàng bước vào, nán lại, nói cười dù chỉ trong ít phút. Và ngay ở đây, chỗ Ninh ngồi làm việc, anh vẫn cảm nhận được cái mùi riêng biệt ấy. Khó thở, Ninh đưa tay kéo phẹc-mơ-tuya của chiếc áo liền quần xuống thấp và đứng lên, rời khỏi phòng làm việc, bước ra ngoài.

    Trời nắng, ít gió. Mặt biển gợn sóng, xanh thẳm. Ngọn lửa của giàn đuốc trước mắt Ninh vẫn cháy bập bùng.

    Ngọn lửa ấy, như không thay đổi, kể từ ngày anh đặt chân lên nơi này, cách đây ngót mười năm. Và mọi thứ khác, dường như cũng không thay đổi, từ cảnh vật đơn điệu, âm thanh ồn ồn của nhiều loại máy móc vận hành, công việc trôi đều đều bất kể ngày đêm, cho đến nền nếp ăn ở tại đây, một giàn nhà được xây dựng hiện đại na ná một khách sạn ba sao trên biển, cách đất liền hơn 30 phút đi bằng trực thăng. Và có lẽ cả Ninh nữa, cũng chẳng có gì thay đổi. Hoặc đổi thay trong sự thay đổi gần như bất biến.

    Dồn hết tâm lực cho công việc. Tăng năng suất. Tăng sản lượng. Tăng lương. Tăng bậc. Tăng sự chịu đựng. Dần dần, sự xa cách vợ con trong nửa số ngày của một tháng không còn làm Ninh bứt rứt khổ sở nữa. Dần dần, mải miết, tảng đá mục tiêu cuộc đời anh đã lăn lên đến lưng chừng đồi. Khoảng cách còn lại để anh đặt chân đến đỉnh dốc chỉ là thời gian.

    Ninh thận trọng. Từng chút, từng chút, và chưa hề chệch bước. Mọi thứ lặp lại. Đều đều hay riết róng đều trở thành nếp sống, nếp nghĩ, thành thói quen. Kể cả cái thói quen đè nén cảm xúc và khước từ vài ba nhu cầu có lúc coi là không thể thiếu như bia rượu và thuốc lá. Nhưng lúc này, lúc thẫn thờ bước dọc theo hành lang mà không rõ nơi tìm đến, Ninh lại thấy môi miệng nhạt nhẽo đến khó chịu. Anh lại thèm điếu thuốc. Ninh bước nhanh về khu vực dành riêng cho người hút thuốc.

    Thuận đang ngửa cổ lên trời, nhả khói. Trông hắn tươi tỉnh và vững chãi như một khối thép. Ninh nói ngay:

    - Cho tau một điếu!

    Thuận rút bao ba số đưa cho Ninh, hỏi:

    - Mày bị ám chớ gì?

    - Ám gì? Đừng đoán bậy!

    - Tau thấy cô nàng trên laptop của mày.

    - Mày lục lọi…

    Thuận chặn ngay:

    - Mày ngủ mà quên tắt laptop. Ảnh cô nàng để tênh hênh trên màn hình. Nhưng nè, trông cô ta ít nhất cũng lớn hơn mày đến năm ba tuổi đó.

    Ninh không nói gì, khum bàn tay mồi thuốc từ điếu thuốc của Thuận. Anh rít một hơi dài, chậm rãi nhả khói và nhìn theo khói thuốc. Thuận không nói, Ninh cũng biết và cả nàng cũng biết.

    Lúc trò chuyện, nàng xưng “chị” với Ninh. Không giống như những vị khách từng đến, đến vì tò mò, vì hiếu kỳ hơn là vì công việc hay tìm hiểu công việc của những người gắn bó ở giàn khoan này; họ cố đặt ra những câu hỏi quen thuộc nhàm chán về sản lượng, về chỉ tiêu, về thành tích; nàng lại bỏ ngoài tai những con số. Nàng lướt mắt qua các loại bằng khen treo gần kín bốn bức vách phòng họp, rồi cúi lom khom nhìn vào tủ sách. Nàng chỉ quyển tiểu thuyết Cô đơn trên mạng, hỏi Ninh: “Em thích quyển sách này không?”. Ninh đang cầm máy ảnh đứng chàng ràng gần nàng, sững lại một giây, rồi trả lời: “Thích vừa vừa thôi. Giá như có quyển Cô đơn trên giàn khoan thì thích hơn!”. Mọi người cười. Nàng cũng cười. Cười nhưng gương mặt nàng lại như không vui. Nàng nói luôn: “Chắc gì ở đất liền lại không cô đơn!”. Sau khi đi thăm thú thêm vài nơi, nàng cùng đoàn người cũng dừng chân chỗ này, để vài ba người đàn ông trong đoàn hút thuốc. Như quá quen với khói thuốc, nàng không bỏ đi chỗ khác như vài người đàn bà nữa có mặt trong đoàn. Nàng cúi nhìn cái bể nuôi cá. Mấy con cá lượn lờ va chạm trong cái bể thủy tinh chật hẹp có lẽ tạo cho nàng cảm giác tù túng. Nàng rời bể nuôi cá, đưa mắt ngắm mấy giò phong lan đang ra hoa treo lủng lẳng trước mặt, rồi trầm ngâm nhìn ra biển cả. Bốn bề đại dương. Bốn bề nắng gió. Xa xa vài ba cánh buồm của thuyền đánh cá bập bềnh trên sóng trông bé như những bàn tay vẫy nhẹ.

    Nàng cũng đưa một bàn tay vẫy vẫy khi bước trên cầu thang dẫn lên cửa chiếc trực thăng vừa đáp xuống đang quạt cánh rền rền. Còn một bàn tay nàng túm lấy vạt áo kéo xuống để che  khoảng bụng với cái lỗ rún mà gió từ cánh bay cứ xoáy tròn, xoáy tròn và quật lên. Ninh kịp đưa máy ảnh bấm đúng khoảnh khắc gió tốc cuống cuồng đó. Cũng may là Thuận không thấy được tấm ảnh ấy. Ninh giữ tấm ảnh có phần hở hang của nàng trong một folder riêng. Cũng chẳng rõ vì sao, nhưng anh biết chắc đó là khoảnh khắc chỉ có anh mới chộp được.

    - Mày đừng có mà say sóng! Tau thấy người đàn bà đó chẳng còn trẻ trung và cũng không có gì hấp dẫn.

    Nói xong,Thuận dụi tàn thuốc, quăng vào thùng rác, bước đi.

    3. Say sóng. Ninh thấy hai từ thằng Thuận gán cho mình có phần đúng. Nhắm mắt, mở mắt, lúc ăn, lúc làm việc, kể cả lúc vào nhà vệ sinh, Ninh cũng không dứt ra được hình ảnh nàng. Nhiều lần, anh muốn bấm số điện thoại, gọi cho nàng, nhưng ngần ngại. Anh sợ nghe phải cái giọng vô cảm: “Em gọi chị có việc gì không?”. Ninh biết mình chưa dám liều mạng, nói “Em nhớ chị!”. Anh cũng không đủ gan để nói về những con sóng làm mình quay mòng mòng.

    Ninh thấy hoảng. Như một con thuyền đứt dây neo, những con sóng lạ lùng này sẽ tiếp tục xô dập làm anh chết ngạt. Loay hoay xoay trở, cuối cùng Ninh quyết định tìm cho mình một tín hiệu cầu cứu.

    Ninh gọi về phòng tài vụ ở đất liền, dặn họ trích ra bốn trăm ngàn đồng trong số lương tháng và nhờ họ đặt cho anh một điện hoa gửi đến địa chỉ nàng. Ninh dặn đi dặn lại: “Nhớ chọn một giỏ hoa hồng đỏ thật tươi”.

    Hai ngày sau, Ninh lại rơi vào trạng thái bồn chồn mà chính anh cũng bất ngờ. Ninh đứng ngồi phấp phỏng chỉ với ý nghĩ là không rõ giỏ hồng được nàng đón nhận ra sao. Nàng nâng niu giỏ hồng bằng hai tay hay xách nó một cách hờ hững. Nàng đặt giỏ hồng đỏ thắm đó ở phòng khách hay trên bàn trang điểm, nơi phòng ngủ. Nếu đặt ở phòng ngủ, liệu nàng có ngủ một mình? Rồi anh không chịu nổi với hình ảnh nàng cuộn người trong một vòng tay ghì siết. Ý nghĩ này giày vò Ninh đến bạc rạc. Không chịu được nữa, Ninh bước ra hành lang gió thổi bời bời, móc điện thoại ra, bấm số máy của nàng.

    Chuông đổ đến lần thứ năm nàng mới nghe, giọng hào hển, đứt quãng:

    - Tôi… tôi… nghe… đây…

    -  Chị còn nhớ em không?

    Em là…

    Khi nghe Ninh xưng tên, nàng “à… à” rồi nói:

    - Chị… chị… có nhớ.

    - Chị làm gì ? - Ninh thấy lưỡi như líu lại.

    - Chị đang… leo… núi.

     Ninh hình dung mặt mũi thân thể nàng lữ lã mồ hôi. Anh muốn gào lên: “Em muốn được cõng chị, chị biết không?”. Lưng Ninh chợt có cái cảm giác nhột nhạt âm ấm lạ. Anh hét vào máy:

    - Chị leo núi ở đâu?

    - Ở Sa Pa.

    - Chị ở đó bao lâu?

    - Chị chưa biết!

    Rồi nàng tắt máy. Ninh như bước hụt dù anh đang dựa lưng vào mấy thanh chắn và dưới chân anh là những tấm lót sàn vững chãi bằng kim loại.

    Khi lấy lại bình tĩnh, Ninh vỗ vỗ trán mấy cái, cười khô với ý nghĩ, mình phải thoát khỏi cơn say sóng này. Người đàn bà đó, đúng như Thuận nhận xét, chẳng có gì hấp dẫn cả. Tóc suông. Dong dỏng cao. Eo lưng thon thon. Giọng nói dứt khoát. Cười nói tự nhiên quá đỗi. Nhưng rồi, Ninh lại tìm cách bào chữa cho nàng. Điều mà Thuận không thể biết được nơi nàng là cái khoảng bụng trắng mịn, phẳng phiu và cái lỗ rún dễ nhìn tợ như cái lúm đồng tiền duyên bên má cô gái tuổi xuân thì. Mà cái lỗ rún đã duyên, những nơi khác trên thân thể chắc… duyên gấp bội. Tiếp xúc với nàng, Ninh thấy thoải mái. Nàng tạo cho người trò chuyện cái cảm giác ngượng ngùng nếu không gỡ bỏ lớp mặt nạ, dù cái mặt nạ đó có thật mỹ miều. Ở nàng, điều cuốn hút khó lý giải được, còn có lẽ là cái gì đó, chênh chao và đắm chìm. Cái gì đó, âm ỉ, cuộn trào như những con sóng. Nàng kiếm tìm. Nàng lặn mất tăm. Và… nàng đang trôi ngược. Nàng đang leo dốc. Một dốc núi nào đó ở cách xa Ninh ngàn dặm. Anh lại muốn gọi cho nàng, muốn được biết cái cảm giác nàng đang ở lưng chừng núi đồi thì điện thoại đổ chuông. Tim đập loạn xạ, Ninh ấp ngay cái di động vào tai.

    Người gọi không phải nàng. Ninh nghe Hằng nói một mạch:

    - Em vừa ra ngân hàng nhận lương anh và thấy tháng này hụt mất bốn trăm ngàn, anh báo lại cho tài vụ ngay đi.

    -  Số tiền đó anh giữ lại.

    -  Anh tiêu gì mà giữ lại?

    -  Thì… thuốc men, bia bọt.

    -  Sao anh nói họ cấm những thứ đó?

    -  Lúc cấm lúc không.

    -  Anh đã cai được rồi sao lại bày vẽ lắm chuyện vậy?

    - Nhưng giờ thì anh không muốn cai nữa.

    Ninh lên giọng và tắt máy. Hằng gọi lại. Anh để chuông reo mòn mỏi trong túi quần. Hằng cũng không kiên nhẫn gọi tiếp.

    ***

    Ninh trở lại chỗ làm việc. Mọi thứ vẫn như mọi khi. Thằng Thuận đang chứng tỏ khả năng của mình bằng đầu lưỡi. Hắn đang múa mép với đồng nghiệp về cái mỏ dầu đâu đó mới khai thác. Hắn tin chắc như đinh đóng cột, là mình sẽ được cử đến đúng nơi đầu sóng ngọn gió. Lời khoe mẽ quen thuộc của Thuận khiến Ninh ngột ngạt. Không kềm giữ được, Ninh nói luôn:

    - Tao cũng mong mày đi khỏi đây.

    Thuận không phản công mà xoáy vào Ninh cái nhìn dò xét:

    - Mày làm sao vậy? Cơn say sóng làm mày quẫn trí hả?

    Cái kiểu chọc ngoáy của Thuận dễ dẫn đến cãi vã to tiếng, nếu không nín nhịn như Ninh đã từng nín nhịn. Anh tảng lờ như không nghe và cố gắng cắm mặt vào công việc.

    Mọi thứ vẫn tiếp tục vận hành. Thời gian vẫn đều đặn trôi. Ngày mai, Ninh sẽ trở lại đất liền trên chuyến trực thăng lúc 12 giờ. Chiều mai anh sẽ cùng vợ con ăn bữa cơm trong phòng còn thoang thoảng mùi vẹc-ni mà Hằng vừa thay mới bộ tủ bếp. Tối mai anh sẽ ôm vợ trong vòng tay.

    Và tối mai, nàng vẫn tiếp tục rong ruổi trong hành trình của riêng mình.

    Nhưng trong Ninh, dường như khó có thể tìm lại sự phẳng lặng bình yên. Anh như kẻ chơi vơi dù có đặt chân lên đất liền. Anh thấy bất ổn.

    Sự bất ổn này, Ninh biết, sẽ không thoảng qua như ngọn gió.

    Bích Ngân

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập45,520,635

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

      WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

      Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

      The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!