Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập45,520,885

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

    WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

    Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

    The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

Truyện ngắn

Giọt đắng/ Hồ đêm thăm thẳm

Bích Ngân

  • Chủ nhật, 10:31 Ngày 28/06/2020
  • Giọt đắng

    Chậm rãi, hắn men theo những dãy sách. Hắn dừng lại, cầm lên quyển sách của một người quen, thờ ơ lật vài trang rồi trả về chỗ cũ, bước tiếp. Hắn chột dạ khi thấy chồng sách của mình biến mất và thay vào vị trí dễ nhìn dễ thấy là những tên tuổi mới. Chẳng lẽ… bán hết? Hắn muốn biết. Hắn đến bên quầy. Hai cô gái không ngơi tay trao sách và nhận tiền. Hắn đợi đến sốt ruột mà vẫn chưa có cơ hội để hỏi. Trước mắt hắn, sách được mua phần nhiều là sách ngoại ngữ, sách vi tính, sách nấu ăn, sách dạy làm đẹp. Ngực hắn phập phồng: biết đâu sách hắn không bán được quyển nào, biết đâu đã bị trả lại và đang thành mớ bột giấy xám xì xám xịt. Hắn vội rời quầy, bước nhanh ra khỏi hiệu sách. Chợt, hắn khựng lại. Có tiếng gọi hắn. Tiếng gọi thật gần, thật quen và lôi kéo như có ma lực. Hắn nhìn quanh, tìm kiếm và thình lình bước xăm xăm trở lại quầy sách, cuống quýt đưa mắt lục lọi từng dãy sách. Hắn gặp những quyển sách của hắn. Chúng đứng im lìm trong một góc khuất. Hắn bước tới cầm lên quyển sách trên cùng. Tay hắn nham nhám bụi. Hắn cho tay vào túi và vội rút ra. Chỉ khi có nàng, chiếc khăn tay mới nằm trong túi hắn. Hắn kéo lẹ vạt áo lau bụi bám trên bìa. Đặt quyển sách về chỗ cũ, hắn đứng, chùng chình… Dưới ánh sáng mờ mờ, hắn nhận ra ông H.Sienkiewicz(*) và cả bà S.Lagerlof(**) nữa – những con người bất tử cũng chen vai thích cánh cùng với hắn trong cái góc nhờ nhờ tối này. Hắn thấy được trấn an. Hắn vừa kéo Chiếc xe của thần chết ra khỏi giá thì một quyển sách của hắn chuồi xuống, lôi nhiều quyển đổ nhào cùng một lúc. Hắn cúi xuống. Từ đống sách sã sượi cất tiếng nói: “Em ngộp lắm, đừng nhốt em ở đây!”

    Hắn bị ám. Tiếng nói ấy, giọng nói ấy… Nàng xanh lướt, yếu lả, môi mấp máy van nài. Chợt hắn rên lên một tiếng và bật dậy, loạng choạng. Xâm chiếm hắn là sự giày vò giống như cái đói cái khát nhưng không thể lấp đầy bằng thức ăn nước uống. Hắn miên man trong trạng thái hụt hẫng mà không sao bù đắp để lấy lại thăng bằng. Ngàn ngạt, hắn thấy khó thở. Hắn bước tới mấy bước và mở toang cánh cửa.

    Nắng chiều vàng rượi tràn vào. Nhiều tia nắng trườn lên những thành ghế ẩm mốc rồi từ từ chuyển dịch nhấp nhới trên những tấm rèm bụi ám ngả màu. Chiếc ghế xoay cũ kỹ có tay vịn bằng nhôm cũng loang loáng nắng. Cả đám bụi xám xịt thường ngày cũng bắt nắng trở nên óng ả. Hắn nheo nheo mắt và lừ lừ tiến ra khoảng nắng.

    Nắng hâm hấp, mồ hôi rịn ra khắp người hắn. Đầu hắn bớt nặng và lồng ngực cũng như giãn ra. Hắn đưa mắt tìm khăn lau, không thấy. Hắn lục lọi, không gặp. Có lẽ nó lẫn trong mớ quần áo dơ vứt bừa trong nhà tắm. Hắn ngán ngẩm. Cái điều cỏn con này, tức là có được cái khăn sạch khi cần mà hắn cũng không làm được từ khi thiếu nàng. Hắn ngồi lên mép giường và kéo bừa chiếc gối. Khi cọ xát tấm thân gầy gầy rắn rỏi của mình vào chiếc gối mềm mại, hắn liền nhớ đến thân thể nàng. Nỗi nhớ ào tới, nóng ran, chạy rần rật khiến hắn bối rối. Hắn lật đật chuồi người xuống tấm drap nhũn nhịu, nhắm rịt mắt lại và như người mù, hắn mò mẫm tìm kiếm những hình ảnh ngoài thân xác nàng. Hắn chỉ gặp những mảnh rời rạc, mơ hồ không thể chắp nối hay vá víu để được hình ảnh trọn vẹn về nàng, ngoại trừ vóc dáng nàng, làn da mịn như nhung và cái lớp nhung tuyền từ da thịt nàng. Mặt hắn đỏ bừng. Cảm giác hổ thẹn bóp nghẹn mọi thèm muốn, phút chốc đưa hắn vào trạng thái bồng bềnh chơi vơi không điểm tựa không chỗ dừng.

    Hắn thẫn thờ nhìn chiếc tủ của nàng. Ngay sau khi đẩy nàng thất thểu ra đi, hắn đã gom góp những gì thuộc về nàng, từng là của nàng và cả những gì từng là của chung nàng với hắn, bỏ tất vào tủ khóa lại, nhốt kín. Hắn tin vào khả năng gặm nhấm bền bỉ của thời gian. Nhưng lúc này, quá khứ như đang xoay chiều. Nhiều thước phim về nàng hiện lên, nhiều hình ảnh gần gũi tinh khôi dừng lại, một giây, nhiều giây rồi biến mất. Hắn háo hức và lo âu. Nhưng rồi cái khao khát được chạm vào nàng hay sờ vào bất cứ cái gì từng là hiện thân nàng nó mãnh liệt đến độ khiến hắn như kẻ kiệt sức. Hắn lò dò từng bước và đứng lặng câm trước chiếc tủ gỗ đóng im lìm. Rồi thập thò như kẻ trộm, hắn chạm tay vào ổ, tra chìa. Khi cánh cửa rít lên, hắn vội vàng ập lại. Hắn biết những kỷ vật vẫn còn đó, vẫn còn nguyên hơi hướm nàng và hắn sẽ không chịu nổi khi gặp lại chúng, dù đó chỉ là những vật dụng quá đỗi quen thuộc: lọ nước hoa, quần áo, đồ lót, rồi vô số những cái be bé của con trẻ mà mỗi lần tha về, nàng khoe, ngượng nghịu: “Em thấy dễ thương, em… để dành!”. Hắn vỗ vỗ cái trán nhễ nhại như xua đuổi, như trốn chạy. Nhưng ký ức giống như cuộn len vừa bị xổ tung, đang hối hả lăn xuống từ trên thang gác. Hắn thảng thốt nhìn những bậc thang dốc đứng. Chính trên những bậc thang trơn trợt đó, có lần nàng hụt chân và ngay dưới chân thang, chỗ này này, hắn cuống quýt…

    … Hắn luống cuống, đóng sầm cánh cửa sau lưng, bỏ đi.

     Đi đâu? Hắn ngao ngán nhìn thiên hạ ngược xuôi chật đường. Đi đâu? Đi đâu? Cái điệp khúc ngắn ngủi ấy cứ ong ong trong đầu hắn. Hắn chợt nghĩ đến H.Sienkiewicz, nghĩ đến con người lừng lững đang nép vào hắn trong cái góc tối chật hẹp – nơi mà sự vĩ đại vẫn có thể nương tựa bình đẳng vào cái kém cỏi tầm thường, nơi hạnh phúc khổ đau trở thành hàng hóa, nơi một phần linh hồn hắn bị giam cầm. Hẳn ông ta cũng như hắn, cũng từng vật vã trong cô đơn, lỗi lầm, mờ mịt để gào xiết trong cõi nhân gian: đi đâu?

    Đi đâu? Hắn lặp lại và điều khiển tay lái trong trạng thái hoang mang, vô định.

    Hắn lơ mơ dừng xe trước một quầy sách nhỏ bên đường, nơi hắn đã khệ nệ mang đến những chồng sách để ký gởi. Chủ quầy là người đàn ông tóc bạc, mang kính, có cái nhìn tinh khôn của gã thầy bói. Ngay lần gặp gỡ đầu, hắn liền bị kích thích bởi ánh mắt rẽ rọt mà theo hắn, nó có khả năng thu nhận hơn người của lão. Quầy sách vắng teo. Lão đẩy cặp kính trên sống mũi, giương mắt nhìn hắn:

    - Chú mày vừa viết cái gì mới à!

    Như bị giật tóc mai, hắn bừng tỉnh:

    - Sao bác đoán vậy?

    - Chú mày phờ phạc đến thất thần thế kia! – Lão phán tiếp – Viết lách kiểu chú mày là không thọ lâu đâu!

    - Tại sao?

    - Tại sao à? Tại chú mày quá nghèo óc tưởng tượng. Chú mày chỉ viết ra được cái gì của chính chú mày, mà như vậy là… là độc ác. Chú mày thành kẻ nhẫn tâm bày bán nỗi đau!

    Hắn nóng mặt. Hắn nhẫn tâm hay lão già chết tiệt kia ác mồm độc miệng? Và vài tà áo dài trắng dừng lại trước quầy. Lão bận bịu với khách. Lão cúi sát những tờ giấy bạc nhàu nhàu và lần tay đếm. Nhìn lão cẩn trọng đếm những đồng bạc lẻ như đang lần tính những năm tháng đời mình, cơn nóng giận trong hắn chưa bùng lên thành ngọn bỗng chùng xuống và tắt ngúm. Hắn thấy nguội lạnh, không còn chút ham muốn bốp chát, tranh cãi hay gây gổ như thói hung hăng thường có mỗi khi ai đó dám cả gan chõ mũi vào chuyện viết lách của hắn. Hắn uể oải dẫn xe đi.

    Tiếng lão vói theo:

    - Sách bán được kha khá rồi đấy! Ngày nào cũng có một người mua.

    Chi tiết “một người mua” kéo hắn lại:

    - Một người mua?

    - Phải, một người mua nhưng mua đều đặn mỗi ngày.

    Hắn dừng xe, tắt máy:

    - Người đó ra sao? - Hắn ngập ngừng tìm cách diễn đạt – Ý cháu muốn hỏi người mua sách của cháu ấy, người đó có… có bình thường không?

    Lão hể hả:

    - Chẳng những bình thường mà còn xinh đẹp nữa!

    - Một người đàn bà?

    - Phải, một người đàn bà có cái bớt đen bên tay trái.

    Hắn như kẻ trúng thương, yếu lả.

    Ý nghĩ đầu tiên của hắn là tìm một chỗ ngồi, lấy lại bình tĩnh để có thể rời khỏi chỗ này, nơi bất ngờ hắn có thể gặp lại nàng, điều mà hắn không đủ sức để chống chọi. Hắn khó nhọc đẩy xe qua bên kia đường, nơi có quán cà phê lộ thiên, đối diện với quầy sách. Hắn gọi một ly đen. Khi tiếng lanh canh khua lên, hắn vội dừng tay và hình dung ra dáng vẻ nàng khi cầm chiếc muỗng bé xíu, khuấy nhè nhẹ và từ lòng ly sóng sánh, chuỗi âm thanh khe khẽ rung. Nhiều lần hắn thử so sánh nó với khúc nhạc mơ hồ nào đó nhưng không thỏa, dường như đó là thứ âm thanh của riêng nàng mà chỉ có nàng mới tạo được. Bao giờ nàng cũng hớp trước một ngụm, giữ lại lâu lâu và nhiều khi hắn được nhâm nhi những giọt cà phê đặc sánh từ đôi môi đầy đặn không bôi son của nàng. Dần dà hắn đâm ghiền những giọt hạnh phúc đăng đắng và cũng dần dà, nàng cũng quên khuấy đi tác hại của những tách cà phê đen. Nàng thường chong mắt thâu đêm bên trang bản thảo của hắn, nhiều lúc mòn mỏi đổ gục dưới chân hắn như một con chó nhỏ. Nhưng khi nàng tỉnh táo và chăm chú đọc từng chữ từng câu thì hắn lại choáng ngợp trong trạng thái hồi hộp, âu lo nhiều khi không dám nhìn vào mắt nàng. Nhìn vào nàng, nhìn vào gương soi trong suốt ấy, hắn bắt gặp bộ mặt rằn rịt vết tích do sự tàn phá dai dẳng triền miên của bất tài và ảo vọng. Thay vì can đảm nhìn vào hình ảnh thảm hại của chính mình thì hắn lại vung tay đập nát tấm gương trung thực.

    Hắn hớp ngụm cà phê, nuốt chầm chậm, cố tìm lại dư vị hạnh phúc đã mất. Và trong tuyệt vọng kiếm tìm, hắn biết hắn đã đánh mất niềm hạnh phúc lớn lao mà không một cơ may nào trong phần đời còn lại có thể tìm gặp. Hắn đã mất nó, vĩnh viễn và vĩnh viễn chỉ còn lại niềm nối tiếc.

    __

    * Văn hào Ba Lan, tác giả Quo vadis (Đi đâu).

    **Nhà văn Thụy Điển, giải Nobel 1919, tác giả Chiếc xe của thần chết.

    BN.

    Hồ đêm thăm thẳm

    Thư nhận phòng. Phòng có chiếc giường đôi và mọi vật dụng khác đều có đôi. Thư bấm điện thoại, nói với tiếp tân: “Tôi chỉ ở một mình…”. Giọng cô tiếp tân ngọt ngào: “Ban tổ chức Hội thảo đã đặt phòng, chị chịu khó nhé!”. Thư gác điện thoại. Nhìn ngắm căn phòng, Thư mỉm cười. Lần đầu tiên, cô biết đến cái cảm giác “chịu khó” này. Chịu khó vì được sở hữu miễn phí một căn phòng sang trọng mà tiền thuê một đêm chắc mất đứt một tuần lương của cô. Thư mở va-li, treo quần áo vào tủ, đem các thứ đồ dùng cá nhân vào buồng tắm. Xem ra, sự chuẩn bị chu đáo của Thư thành ra thừa. Buồng tắm còn có cả dụng cụ cạo… râu. Tuy vậy, theo thói quen Thư dùng sữa tắm mình mang theo. Đó là loại sữa Johnson’s thường dùng cho trẻ con. Cô lại thích làm… trẻ con khi tắm.

    Mùi sữa tắm dìu dịu, nước âm ấm, cô nhắm mắt, cứ để vòi nước hoa sen thoả sức gội rửa. Sau đó Thư ngâm mình trong bồn tắm, tận hưởng cảm giác thư thái, thứ cảm giác không có được lúc ở nhà, dù là khi tắm. Lúc nào cũng có cái gì đó chờ đợi, níu kéo, xô đẩy, dù nhiều lúc chỉ là những hình ảnh vùng vằng không chịu lướt qua, những ý nghĩ không đầu không đuôi, những dự định dang dở hay những mơ tưởng trên trời dưới đất.

    Bước ra khỏi phòng tắm, sạch sẽ, thơm tho, Thư chải tóc, thoa một chút kem, bôi một tí son. Nhìn vào gương, Thư bắt gặp một cái nhìn vô định, phảng phất nỗi đìu hiu của mặt hồ tĩnh lặng không một dáng liễu, một bóng mây. Thư dịch ra khỏi mặt gương, với lấy remote, bật tivi. Một bộ phim truyền hình đang chiếu dở. Những gương mặt đẹp, quần áo hợp thời trang, căn phòng với nội thất sang trọng nhưng diễn xuất và lời thoại lại giả. Thư bấm sang kênh khác.Trận đấu giữa đội bóng nào đó với đội Achentina. Thư nhận ra đội Achentina bởi những chiếc áo sọc xanh - trắng quen thuộc mà Maradona từng mặc.

    Maradona, một cái tên, một chân sút, một cuộc đời toả sáng và cuốn hút như một khối nam châm. Anh ta từng là nguyên nhân gây nên những bất hoà giữa Thư và Khiêm. Maradona trở thành thần tượng của Khiêm bất kể việc anh ta nghiện ngập, có con rơi và đôi lúc dùng tay chơi bóng. Thư thì không chịu nổi cái kiểu chơi bóng hùng hục thực dụng của anh ta và nhất là cái cách Khiêm hâm mộ quá cuồng nhiệt đến độ biến dạng cả giọng nói và khuôn mặt mỗi khi Maradona xuất hiện trên sân cỏ.

    Thư tắt tivi. Nỗi nhớ ùa về. Thư cầm điện thoại, lưỡng lự một hồi rồi bấm số máy của Khiêm. Không có tín hiệu chờ. Thư bấm lại những con số. Lại không liên lạc được. Thư lại bấm những con số. Số máy lại không có thật. Thư bấm tiếp những con số và thấy ớn lạnh vì sự khước từ, trước nhất là của trí nhớ.

    Thư không chịu nổi ý nghĩ tất cả rồi cũng sẽ bị vùi lấp,  mất hút và rơi vào lãng quên, dù đó là cả một miền ký ức, là một phần đời của mình. Thư thấy phấp phỏng trước cái nguy cơ dẫn đến sự lãng quên và càng không chịu nổi nếu đó là sự lãng quên của chính mình. Rồi cô cảm thấy sợ. Sợ sự lãng quên…Cô lật đật bấm điện thoại, gọi cho mấy đứa bạn từng chơi thân.

    Mấy đứa bạn, dường như  chúng chẳng quên điều gì, từ những chuyện vặt vãnh bếp núc kim chỉ đến chuyện hơn thua ganh ghét giận hờn khi gặp lại nhau tại ngôi nhà của Thùy.

    Ngồi trong phòng khách sang trọng ấp ám và ngát hương hoa - hoa còn được cắm tinh tươm trong mỗi phòng toa-let, lại khiến cả bọn nhớ lại những tháng ngày cơm rau chật vật khi cùng nhau học dưới một ngôi trường. Một ngôi trường năng khiếu nhưng lại nhọc nhằn mọc lên từ một cái trũng ngập nước. Một cái hội trường nhỏ chứa vài mươi người nối liền với khu nội trú, tất cả được mọc lên từ một phần của ao rau muống.

    Và cũng bởi vì khu nội trú chỉ một phần được nâng cao, được bê-tông, được xây tường, được chia thành từng ô hình vuông (mỗi đứa sung sướng được sở hữu 9m2 trong hơn một ngàn ngày đêm theo học) nên mỗi năm, năm bảy lần, nước từ mặt ao dềnh lên. Nước vừa có màu vừa có mùi từ dòng Tô Lịch dật dừ chảy. Tất cả ngập ngụa. Bọn con trai cởi quần dài, ngay chiếc quần đùi cũng phải lấy dây thun cột lại ống cho bớt…rộng. Còn bọn con gái xắn quần tận bẹn. Bì bà bì bõm. Mang vác. Cơi lên. Xoong nồi sách vở bút mực quần áo để hết trên ghế. Ghế được đặt lên bàn. Bàn được kê lên giường. Mỗi lần nước dềnh lên, Khiêm lại sốt sắng làm nhiệm vụ của một tay thợ điện. Anh mang kềm mang búa nhổ nhổ đóng đóng, nâng tất cả các ổ điện của từng phòng lên cao khỏi mặt nước. Và với khả năng ráp nối vặn xoáy của Khiêm, không một căn phòng nào bị mất điện. Mọi người vẫn nấu nấu nướng nướng dù phải đặt những cái bếp điện lò xo rực đỏ nằm chênh vênh trên những cái ghế ngấm nước.

    “Mỗi khi nước rút, kiểm lại, bọn mình đứa nào cũng bị thiếu mất cái gì đó!”, chủ nhà mặt mày tươi rói, vừa cắm thêm những bông hoa Lis trắng muốt vào chiếc bình pha-lê, vừa nói. “Có lần tao tìm lại được một chiếc dép nhựa nhưng từ màu trắng nó đã ngả sang màu rêu”, Xuân, đứa bạn mau mồm mau miệng, nói. “Tao nhớ lần nào nước cũng cuốn theo những bông hồng khô héo của mày!”, Vy, đứa bạn có đôi mắt lúc nào cũng buồn như chực khóc, nhớ lại. Đó là những bông hoa Khiêm mua từ những gánh hoa còn đặt trên vai hoặc vừa được đặt xuống lề đường, những bông hoa còn đẫm sương. Thư tưng tiu chúng cho đến lúc tàn, cô cũng không nỡ bỏ đi. Cô phơi khô và giữ lại. Vậy mà những lần nước dâng, khi cơi bàn cơi ghế, Thư lại vô ý làm chúng ngấm nước, vật vờ. “Còn tao, tiếc nhất là chiếc bút máy mẹ tao tặng hồi năm lớp mười!”, Vy cất giọng bâng khuâng. “Hình như có những thứ mình cứ tưởng không thể mất nhưng lại không bao giờ tìm thấy”, giọng Thư nuối tiếc. Thùy nhìn bạn, trêu: “Mày không tìm thấy gì, tay Khiêm của mày à? Đừng lo, hắn sẽ tới!”. Thư chới với. Cô không mong. Ngàn lần không mong cuộc chạm mặt bất ngờ này. Nhưng đã muộn. Chuông cửa reo. Thùy hớn hở: “Linh chưa, vừa nhắc…”. Bỏ lửng câu nói, chủ nhà lật đật chạy xuống cầu thang. Tiếng cửa mở. Tiếng chào hỏi. Tiếng bước chân.

    Vừa nhìn thấy Thư, Khiêm sững lại. Dưới những ngọn đèn ấm, Thư vẫn thấy gương mặt Khiêm tái đi. Không phải là dây rung của cảm xúc. Càng không phải bởi sự quẫy đạp của ký ức. Cũng không phải những ẩn ức thình lình bùng vỡ. Trần trụi hơn, giản đơn hơn, thường tình hơn, Khiêm thấy lòng tự ái bị cào xé. Thư ngồi chết trân, sượng sùng. Thùy lên tiếng: “Sao hai người chẳng nói gì với nhau?”. “Bọn mình lúc nào chẳng nói với nhau!”, Khiêm vặn lại. “Thế cơ à? Hạnh phúc nhỉ?”, giọng xỉa xói trêu đùa của Xuân. “Bọn mình lúc nào mà chẳng hạnh phúc!”. Giọng tỉnh rụi, trơn tru của Khiêm như đẩy Thư ra thật xa. Khiêm đang cố khoác cho mình chiếc áo hạnh phúc, dù hơn ai hết anh biết chiếc áo ấy đã cũ, đã quá chật và có lẽ cũng đang rách nát.

    Thư thấy như ngứa ngáy vì những mảng áo đang mục rữa. Cô lấy cái móng tay được tỉa tót sắc nhọn cào một cái thật mạnh vào da thịt mình. Thư vừa cảm thấy cái đau rát rạt trên da thịt thì phòng khách của Thùy có thêm một người khách. Thoạt tiên, Thư ngờ ngợ. Rồi cô đứng phắt dậy, la lên: “Thằng quỷ, mày thay đổi quá làm chị suýt không nhận ra!”.

    Trọng tâm chú ý dồn sang Hữu, đứa em út của khoá học đang là một người làm ăn thành đạt. Sự thành đạt của Hữu không chỉ được biểu hiện ở giá trị vật chất của chiếc đồng hồ đeo tay, chiếc điện thoại đang cầm, chiếc ô tô đậu trước cửa nhà Thùy mà còn bằng sự mạnh mẽ tự  tin trong nụ cười, trong ánh mắt, trong cái siết tay thật chặt và trong sự chân thành với quãng đời khốn khó ngày nào của mình.

    Ngày nào, tức cách đây gần hai chục năm, cái khoá học trên hai chục người ấy, tất cả đều nghèo, mỗi người nghèo một cảnh. Nhà Hữu cách trường học chỉ hơn 50 cây số nên chiều thứ bảy nào Hữu cũng nôn nả đạp xe về và chiều chủ nhật lại còng lưng chở bao khoai sắn rau củ lên trường.

    “Em vẫn còn thèm những củ sắn lùi!”, Hữu nói và cầm chai rượu  mình đem đến, rót vào từng ly và nâng ly mời.

    Những bữa tiệc sắn lùi ngày ấy sao thịnh soạn và vui! Ngồi quanh bếp lửa bập bùng, khoai lùi được bóc ra, ngọt bùi, thơm phức, rồi trò chuyện, trêu đùa, đàn, hát và nhiều lần, những bài thơ được đọc. Thỉnh thoảng, Khiêm đọc thơ mình. Giọng anh, thơ anh như có ma lực. Thiết tha. Say đắm. Có những bài thơ Khiêm viết cho Thư và cho chính họ. Hữu nhìn Khiêm: “Em vẫn mê giọng đọc thơ của anh!”. Khiêm cười to: “Nói như thế là hạ thấp anh chú mày, phải mê cả thơ và người thơ nữa chớ!”. Hữu cũng cười to không kém gì Khiêm: “Em mê tất!”. Bà chủ nhà vồn vã gắp thức ăn vào chén cho từng người, phụ hoạ: “Bọn này cũng như Hữu, mê tất!” và đề nghị Khiêm đọc lại bài thơ đã từng khiến khoai lùi thơm hơn, bếp lửa ấm hơn và mặt mày bọn con gái cũng rỡ ràng hơn. Khiêm thoái thác. Anh nói: “Thời bây giờ ai còn hứng đọc thơ, nghe thơ!”. “Vậy thời bây giờ người ta hứng cái gì?”, Vy hỏi. “Thiếu gì cái hứng khác, như hứng làm giàu chẳng hạn!”, Khiêm đáp ngay và quay sang Hữu: “Anh chú mày nói có đúng không?” Hữu lấp lửng: “Muốn đến nơi đến chốn thì làm cái gì cũng phải có hứng!”. Cả bọn đàn bà gần như cùng một lúc lườm Hữu: “Thằng ranh này!”. Hữu cũng không vừa: “Sống cùng với các anh các chị chừng đó năm có muốn làm thằng khờ cũng không được!”. Những ly rượu sóng sánh được nâng lên. Một lát sau, khi chút men thấm vào máu, ai cũng  hào hứng, nói nhiều hơn nghe.

    Và nói gì thì nói, cuối cùng cũng quay lại đề tài làm giàu. Hữu nói: “Giàu nhanh thì phải biết kinh doanh, dĩ nhiên là không phải mua bán những cái mẹt văn chương- Hữu đỏ mặt thấy mình lỡ lời, vội đưa cả hai tay về phía Thư và những người bạn của Thư - Em xin lỗi các anh chị - Hữu chậm rãi - Em…em không phải không coi trọng tài năng của các anh các chị, nhưng…nói như một nhà thơ nào đó đã nói, là dường như những người cầm bút như các anh các chị là…là chưa đủ cô đơn cho sáng tạo”. Khiêm chen vào: “Chú mày thế mà khá!”. Xuân hưởng ứng: “Bọn này cũng quá mệt mỏi vì cô đơn, nhất là cô đơn nửa vời, cứ lơ lơ lửng lửng, buồn không ra buồn, vui không ra vui, yêu không ra yêu, ghét không ra ghét, không đẩy cái gì cho đến tận cùng được Hữu ạ!”. Hữu dứt khoát: “Vậy thì làm như em, vứt bút đi!”. Vy chen vào: “Không vứt được mới khổ, cứ phải bày bán nỗi đau của mình!”.

    Đang nói, Hữu dừng lại và trả lời điện thoại. Nói xong, Hữu quay lại: “Em thắng một vụ đất, rất hời!”. “Nhà đất à?”, Xuân hỏi . Hữu đưa ly rượu về phía mọi người và uống cạn: “Một ngôi biệt thự ở cạnh bờ hồ, chưa đầy 6 tháng em đã lời gần nửa tỷ”. Khiêm nói:”Vậy chú mày giúp anh bán một nền nhà cũng ở cạnh một bờ hồ”. “Cạnh bờ hồ sao anh Khiêm không xây nhà ở “, chủ nhà lên tiếng. “Nếu xây thì cũng chỉ xây được nhà ống như cái nhà mình đang ở  - Khiêm lướt mắt quanh phòng khách - mà mình muốn xây cái nhà to hơn nhà này nữa cơ”. “Anh định bán bao nhiêu?”, Hữu hỏi. “Có người đã trả trên 3 tỷ!”. Hữu hỏi dồn: “Hồ nào?”…

    Thư không thể giả vờ chăm chú lắng nghe, nhưng cũng không thể sấn sổ bỏ về. Cô cứ nhấp nha nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa. Đôi lần Thư xen vào, xa gần đưa đẩy sự chú ý của mọi người sang đề tài khác; nhưng đất đai, nhà cửa, những cơ hội làm ăn lại có sức hút như đôi chân điệu nghệ của Maradona trên sân cỏ ngày nào. Và Khiêm, một người vốn đầy lòng kiêu hãnh, khao khát sự thanh cao cũng đã cuốn vào đó với tất cả mặc cảm của người vừa thành công vừa thất bại vừa đầy tự ti mặc cảm lẫn tự tôn mặc cảm - thứ mặc cảm đeo bám thường trực nơi kẻ chới với đuổi bắt khát vọng; anh đã cuốn vào đó, lạc vào đó và có lẽ cũng đã mất hút trong cái thú đau thương của một người đã vuột mất niềm tin và anh đang đắp điếm nó thay cho nỗi say đắm thơ, say đắm yêu, say đắm kiếm tìm, mặc dù mặt anh lúc này như phớt lờ tất thảy.

    Vẻ phớt lờ cũng không mất đi khi Khiêm bảo Thư ngồi lên xe để anh đưa về khách sạn nơi cô đang ở. Khi ngồi lên yên xe, Thư biết một lần nữa, trước mắt bè bạn thân quen, cô phải tiếp tục đóng vai một người tình hạnh phúc. Khi ô tô đi ngang qua Thư và Khiêm, Hữu pha đèn, nhấn kèn và đưa tay vẫy vẫy. Khiêm nhìn theo Hữu, nói: “Thằng bé thế mà giỏi!”. “Anh cũng giỏi đến mức em không thể ngờ!”, Thư cố  giữ giọng nhỏ nhẹ. Khiêm cho xe đi chậm lại: “Anh tiếc là mình đã bỏ qua biết bao nhiêu cơ hội!”. “Sao lại phải bỏ qua?”, Thư thấy giọng mình trở lại bình thường. “Vì anh đã bỏ mất quá nhiều thời gian cho thơ phú - ba cái trò vớ va vớ vẩn”. Thư thấy trái tim trong lồng ngực như cồn lên: “Kể cả những bài thơ anh viết cho em…?”, nhưng cô ghìm lại và đẩy câu hỏi đớn đau đó vào cái góc khuất tăm tối nào đó trong tim. Trời lất phất mưa. Gió quất ràn rạt. Lá xanh lá vàng rơi lả tả trên mặt đường loang loáng nước. Thư lạnh. Lạnh đến phát run. Và ngộp. Ngộp trong cái áo mưa màu đen lùng nhùng và bít bùng của Khiêm. Thư chui đầu ra khỏi áo mưa. Đầu tóc mặt mũi cô dấp dính mưa. Đầu lưỡi Thư cũng thấm mưa. Những giọt mưa sót lại của mùa xuân thấm vào cổ họng khô rát của cô.

    Xe lướt qua một cái hồ. Rồi một cái hồ nữa. Thành phố nơi Thư đang lưu lại, níu giữ chân người bởi những mặt hồ, nhất là những mặt hồ đêm. Chúng như những con mắt ướt. Ai lướt qua như một du khách xa lạ vẫn nhận ra được vẻ long lanh dịu dàng của nó. Ai cảm nhận nó bằng cơn gió se sắt, bằng những gợn sóng tan vỡ tức tưởi bọt bèo, bằng cái ớn lạnh của thịt da và bằng dòng máu rần rật luân chuyển trong huyết quản sẽ thấy đó là những con mắt thăm thẳm, những con mắt đong đầy nỗi đau được mất. Lòng Thư thắt lại khi nhận ra dáng vẻ quen quen của một mặt hồ. Những bóng cây đen sẫm, lơ thơ một vài bóng đèn, rải rác những chiếc ghế đá đọng nước nép dưới bóng cây xùm xoe, một vài con chim cánh cụt ngơ ngác há mỏ chờ rác. Mặt hồ như lung linh huyền ảo bởi muôn ngàn mảnh vỡ của sao trời và của thứ ánh sáng bị che khuất. Đó là mặt hồ quen thuộc, quen thuộc đến nỗi mỗi lần được nhìn thấy, mắt Thư lại rân rấn cay xè, nơi từng khắc dấu ấn trong ký ức cô và Khiêm, nơi chứng kiến những buổi hẹn hò, những vòng tay siết chặt, những nụ hôn tưởng không thể dứt ra được; nơi gần đó Khiêm có nền nhà đang rao bán.

    Đưa Thư đến khách sạn, Khiêm gần như không nhìn Thư: “Em có mời anh một tách trà?”. Thư cũng không dò tìm ánh mắt Khiêm, cô nói: “Anh về đi, đã quá muộn!”. Khiêm nín lặng lên xe. Trước khi rồ máy, lao đi, Khiêm nói: “Anh biết, đã quá muộn!”.

    Trở về phòng, vẫn chưa quá muộn như Thư và cả Khiêm vừa nói. Tivi vẫn còn chương trình tin tức thế giới. Một nhạc sĩ lừng danh vừa đột ngột ra đi. Sự bất tử của một con người dường như còn ở ngay cái cách tiễn biệt nơi những người đang sống. Còn một mối tình, giọt nước mắt khổ đau và hạnh phúc của nó có lẽ cũng chỉ làm long lanh  thêm cho mặt hồ vốn lung linh, thăm thẳm.

    Thành phố Hồ Chí Minh, 11/06/2005

    BN.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập45,520,885

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

      WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

      Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

      The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!