Tìm kiếm

Lượt truy cập

  • Tổng truy cập45,520,637

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

     

    Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

    *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

    WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

    Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

    The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

    Enjoy life, enjoy Arita experience!

Truyện ngắn

2 truyện ngắn: Bước ra từ cuộc đấu giá/ Cái rùng mình của vũ trụ

Bích Ngân

  • Chủ nhật, 10:11 Ngày 28/06/2020
  • Bước ra từ cuộc đấu giá

    Chùng chình mãi, cuối cùng vì chìu thằng con trai, Sáu Thới cũng có mặt ở cuộc đấu giá.  

    Phòng họp gần như kín chỗ. Sáu Thới vào, nhiều người quay lại chào hỏi và một người đứng lên đưa ông đến một chiếc ghế còn bỏ trống.

    Ngồi vào ghế, Sáu Thới quan sát một lượt. Hầu hết là những gương mặt quen biết. Nhiều người cũng đã hưu trí như ông và chiếm đa số là trẻ, lớp con cháu. Ba Nhu, người đậm thấp, có gương mặt hồn hậu của anh nông dân luôn gặp vận may trên mảnh ruộng của mình, bước một mạch lên bục nói. Thay mặt ban tổ chức cuộc đấu giá, anh ta đằng hắng lấy giọng rồi cất tiếng:

    - Thưa các bác các chú các anh các chị, để tránh sự căng thẳng đáng tiếc có thể làm ảnh hưởng sức khỏe của những người cao tuổi như lần đấu giá trước, lần này chúng tôi chọn hình thức bỏ phiếu kín, ai đặt mua cao nhất, người đó sẽ thắng!

    Lần đấu giá trước, Sáu Thới không có mặt và ông cũng chưa từng có mặt ở bất kỳ cuộc đấu giá nào. Ông chỉ thấy trên một vài chương trình tin tức thế giới và trong mấy bộ phim truyện nước ngoài. Người ta đấu giá mua tranh, mua đồ trang sức, mua bình cũ, bàn cũ, ghế cũ, mua sợi dây đàn đã đứt của một nhạc sĩ lừng danh và mua cả chiếc cái váy lót của một ngôi sao tiếng tăm. Người điều khiển ở các cuộc đấu giá thường có bộ mặt lạnh của kẻ canh giữ kho báu. Gã nhìn thẳng xuống cử tọa, từ từ giương búa lên và chậm rãi nện xuống mặt bàn sau khi nghe một cái giá, một số tiền được xướng lên. Và hình như những người điều khiển ở các cuộc đấu giá đều mang kính. Những chiếc kính với những cái gọng lạ lẫm, nếu không nói là lập dị. Có cái giống như kính một tròng của đại văn hào Sê-khôp và cũng có cái kính gọng to sáng chói như kính của tiến sĩ Panos Deloukas, người góp phần giải mã xong nhiễm sắc thể thứ 20 của người và với thành công này, Sáu Thới còn nghe nói, các nhà khoa học có thể chữa trị được chứng bệnh tiểu đường mà ông đang mắc phải.

    Cuộc đấu giá bắt đầu. Trước tiên là chiếc xe 15 chỗ ngồi. Có đến hơn chục người muốn được mua chiếc xe này. Cứ sau mỗi lần nghe xướng họ tên và số tiền đặt mua của từng người (dĩ nhiên là người sau đặt cao hơn người trước) thì tiếng ồ, tiếng xuýt xoa lại nổi lên. Cuối cùng, chiếc xe thuộc về người mua với cái giá gần gấp 3 lần so với cái giá mà hội đồng thanh lý đưa ra. Chiếc xe thứ hai, chiếc Peugeuot cũng được bán với cái giá gần gấp đôi, rồi chiếc thứ ba, thứ tư cũng được bán với cái giá cao ngoài dự đoán của ban tổ chức. Ba Nhu mặt mày nở nang, xăng xái bước tới bước lui, vồn vã mời mọi người tiếp tục cuộc mua bán.

    Một bàn tay nắm lấy cánh tay Sáu Thới và một cánh tay nữa choàng kéo ông đứng lên. Chẳng hiểu ất giáp gì, ông lẳng lặng bước theo họ ra khỏi phòng họp, đến trước một chiếc bàn đặt ngoài hành lang. Lúc bấy giờ, ông mới nhận ra một trong hai là Hà, tay kế toán của cơ quan mà ông đã từng là thủ trưởng. Chính ông đã ký quyết định thu nhận anh ta. Căn cứ vào hiệu quả công việc, Sáu Thới không chút băn khoăn về sự lựa chọn của mình. Tuy nhiên, có cái gì đó ông không thể yên tâm về tay kế toán này. Anh ta ăn nói trơn tru, bàn tay quá mềm, cái nhìn  gian gian, đôi mắt xếch ít khi nhìn thẳng vào người đối diện. Hà nhắc ghế mời Sáu Thới ngồi và lật đật đặt vào tay ông một mẩu giấy hình vuông, một cây viết, hấp tấp nói:

    - Sắp đến lượt chiếc xe mà chú, cháu và anh bạn này (anh ta vỗ vai người thanh niên cao to như một vận động viên bóng rổ đang khom người chỏi tay xuống cạnh bàn) cùng đăng ký mua - Hà kề miệng sát tai Sáu Thới- để giá xe đừng bị đẩy lên quá cao, chú ghi vào đây cái giá mua là...

    Gương mặt của Hà quá gần. Sáu Thới ngửi được mùi nước hoa và mùi keo xịt tóc anh ta dùng. Không kịp nghĩ ngợi, không kịp né tránh, như kẻ bị thôi miên, Sáu Thới ghi vào mẩu giấy đúng số tiền mà tay kế toán ướm cho ông. Anh ta lẹ làng gấp mẩu giấy làm tư và kéo người bạn trở vào phòng họp, bỏ mặc Sáu Thới với chiếc ghế, mặt bàn và vạt nắng vàng như mật đổ tràn lên mái tóc ngả màu mây.

    Trước vẻ khuất tất của Hà, Sáu Thới lờ mờ nhận ra cái gì đó không minh bạch trong hành vi vừa rồi của anh ta và của chính mình. Ông đứng lên, quay vào đến cửa liền chạm mặt Hà. Anh ta chặn Sáu Thới lại, kéo ông trở ra, không dừng lại chỗ chiếc ghế và cái bàn lúc nãy, đi hết hành lang, bước xuống cầu thang và vài phút sau đứng trước vườn hoa nhỏ giữa cái sân đầy nắng và bóng cây trước cơ quan, nơi ông gắn bó cả một quãng đời, Hà dừng lại:

    - Chiếc xe của chú cháu mình xong rồi. Lần này chú nhường cho cháu, lần sau xe tốt hơn là cái chắc!

    Nói rồi hắn dúi vào tay Sáu Thới một xấp tiền:

    - Phần chênh lệch này là của chú!

    Sáu Thới khục khặc ho. Một cơn ho ập đến, bất ngờ, tức tưởi như bị sặc; nhột nhạt như cái móng tay cào cào nơi cổ họng khiến ông cúi xuống ôm lấy bụng mà ho. Ho ra nước mắt, nước mũi. Ho quặn đau gan ruột.

    Khi cơn ho quỷ quái buông tha, thấy Hà vẫn đứng cạnh với bộ mặt sòng phẳng nhơn nhơn thì Sáu Thới không còn giữ được bình tĩnh. Cơn giận không ngứa ngáy nôn nao như cơn ho mà đột ngột bùng lên như ngọn lửa.

    Sáu Thới thấy mình bị xúc phạm, bị làm nhục. Ông không coi thấp đồng tiền. Nhưng ông biết đặt phẩm giá cao hơn và cũng chính vì giá trị đó mà ông sống, làm việc, hết lòng, tận tụy. Sáu Thới hài lòng với điều mình chọn lựa, ngay cả khi rời khỏi chức tước, rời bỏ cái thế giới vàng thau lẫn lộn và rũ sạch cái ảo tưởng thường ngự trị ở những người giữ nhiều trọng trách.

    - Cậu dám làm điều đó với tôi à? – Sáu Thới nói như nghẹn.

    - Có gì đâu chú, chuyện bình thường mà, ai cũng làm thế. Hơn nữa, giờ chú cũng chỉ là một người bình thường nên cũng không thể khước từ những nhu cầu bình thường của một người bình thường - Hà phân bua và cố tình lập lại cụm từ người bình thường - tuy số tiền không lớn nhưng cũng hơn một năm lương hưu của chú và với số tiền này...

    - Cậu làm ơn đi cho khuất mắt tôi!

    Cơn giận làm Sáu Thới xây xẩm mặt mày. Cái huyết áp trồi sụt thất thường không bỏ lỡ những dịp như thế. Bệnh tật cũng giống như lòng tham, nó riết róng tóm bằng được cái thời cơ thuận lợi để có thể quật ngã con người. Ông nhấc mấy bước, ngồi xuống chiếc ghế đá đặt dưới tàng phượng xùm xòe, cạnh lối đi.

    Sáu Thới cảm thấy hạ nhiệt khi dựa lưng vào thành ghế, thở đều.Trước mặt ông và cách ông mấy bước là vườn hoa.

    Vườn hoa như bị cắt vụn bởi kiểu bày trí khá ôm đồm với nhiều loại bonsai và những luống hoa.Tuy vậy, ông vẫn còn nhận ra cội mai quen thuộc. Mới cuối đông mà lá chồi mơn mởn. Những cái nụ lúp xúp hứa hẹn những bông hoa vàng mơ rưng rưng trong gió xuân nhè nhẹ.

    Nhà Sáu Thới năm nào cũng mua chậu mai đặt giữa phòng khách. Cháu con ông thường mắc vào cành lủng lẳng những tấm thiệp chúc xuân của bè bạn, của những cơ quan ông đã từng làm việc. Nhiều lúc nhìn vào chậu mai óng ánh sắc màu, Sáu Thới thấy vui vui vì ít ra ông vẫn còn trong trí nhớ của nhiều người. Tuy vậy, tần ngần ngắm nghía hoài một cây mai trang sức lại khiến ông nhớ và buồn.

    Dù xa lắc xa lơ, cái tuổi thơ côi cút lại rón rén quay về. Ông không còn nhớ rõ gương mặt của người cha nhưng lại nhớ như khắc ngôi mộ mẹ. Mộ mẹ phủ cỏ và hoa, loại hoa mười giờ sống cuộc đời thật ngắn, như mẹ. Bà trúng gió độc lúc đang gặt và ra đi đột ngột, không một lời trăn trối, không kịp nhìn mặt chồng con, mấy rẻ nếp thơm còn nắm trong tay. Bàn tay mẹ còn ấm thật lâu, mắt không chịu nhắm, cứ nhìn hoài khoảng trời tràn nắng, gió và tiếng sáo. Ông vẫn còn nhớ bầy sáo ấy. Chúng đậu kín hết các nhánh cây quanh đó, chốc chốc lại sà xuống mặt ruộng. Ông cũng chưa quên những tối tháng chạp se se lạnh, nghe hàng xóm quết bánh phồng đón tết, cậu bé nôn nao nhớ mẹ, tức tửi khóc thầm và lặng lẽ chạy ra mộ mẹ...

    Ngần ấy thời gian, ngần ấy tuổi tác, trí nhớ mai một nhưng ông vẫn không quên được ngôi mộ nhỏ nép dưới bờ dừa và tiếng quết bánh phồng. Ngôi mộ đã dời đi, được xây cất chỉn chu nhưng ông biết linh hồn mẹ vẫn còn quanh quẩn nơi bà đã gởi gắm tình yêu, mồ hôi, nước mắt và hơi thở cuối. Còn tiếng quết bánh phồng vẫn đâu đó, có lúc nghe thật rõ. Những âm thanh khoan thai mà như dội vào lòng đất, âm sâu, vang xa. Nó khiến trái tim bồi hồi, đất trời xao xuyến; mái ấm càng ấm và cảnh đơn độc càng quạnh quẽ.

    Nỗi nhớ đằm đẵm khiến ông ngồi rủ rỉ cùng ly rượu. Ông nhấm nháp từng chút một, cố gắng tập trung ánh mắt và suy nghĩ vào một điểm nào đó: khi là đường phố ồn ả ngược xuôi, khi là vạt nắng kéo theo một đám bụi mịt mờ, khi là mấy tờ lịch treo tường với những cô gái xinh tươi và mấy con ngựa tơ co giò phi nước đại và bao giờ ông cũng dừng lâu hơn nơi chậu mai đang bị che khuất bởi những tấm thiếp chúc xuân. Ông bước tới chậu mai, gỡ bớt vài tấm thiếp. Sáu Thới biết, khi cần đến các thứ bày biện tô vẽ cùng lời chúc tụng là lúc con người đã bước tới cái ngưỡng của sự biết sợ. Sợ bị bỏ lại phía sau, sợ tuổi tác, sợ bị lãng quên, sợ thành kẻ vô dụng, sợ không còn cần cho ai. Ba ngày tết, những lúc vắng khách, con cháu kéo đi hết, Sáu Thới khoá cửa, giao nhà cho hương hồn người vợ quá cố. Ông leo lên chiếc Honda 50 chạy tà tà, rảo tới rảo lui vài vòng, nhìn phố xá, nhìn thiên hạ và tạt vào cơ quan cũ để ngắm gốc mai già. Ông tìm thấy vẻ quyến rũ tươi non mới mẻ của nắng, của gió, của thời gian, của đất, của trời tựu trong lớp vỏ, trong lá, trong chồi và trong những cánh hoa vừa kiêu hãnh e ấp vừa lặng lẽ bùng nở. Những lúc như vậy, ông lại thấy thèm cái kiếp cỏ cây.

    - Sao anh ngồi đây? - một bàn tay mạnh mẽ vỗ vào vai Sáu Thới. Quay lại, bắt gặp nụ cười hiền lành của Ba Nhu, Sáu Thới nói:

    - Mình nghỉ chân một lát.

    - Sao anh không vào phòng khách, máy lạnh, trà nóng có sẵn – Ba Nhu  lấy làm áy náy, nói.

    - Ngồi đây hít thở khí trời khỏe hơn!- Sáu Thới tỏ ra khỏe khoắn – Sao, xe cộ chú đã bán hết rồi chớ?

    - Còn mỗi chiếc Vonga!

    - Chú có rảnh dẫn tôi đi coi một chút – Sáu Thới chợt đề nghị.

    Hầm để xe cách vườn hoa không xa. Sáu Thới và Ba Nhu đi sóng đôi và lướt qua những chiếc xe đã có người mua. Cả hai đi vòng vèo hết hai lượt mà vẫn chưa thấy chiếc xe không ai chịu ngã giá. Hỏi người bảo vệ, mới biết là chiếc Vonga không có trong hầm xe. Sáu Thới, Ba Nhu ra khỏi khoang hầm. Cả hai bị chói mắt. Nắng tràn trên lối đi, trên bãi cỏ. Sáu Thới chợt sững lại như kẻ bước hụt khi thấy chiếc Vonga lù lù trước mặt. Cái màu đen tuyền của nó đã thành màu tro. Chỉ có hình dáng quen thuộc là không lẫn vào đâu được. Nó nằm khiêm nhường mốc meo trên bãi cỏ, trông giống như cái mu con rùa bị vứt ở đó, lãng quên ở đó đã ngót trăm năm...

    - Loại xe này ăn xăng kinh khủng lại còn ồn và nóng; trời này mà chui vào chiếc Vonga chẳng khác gì ngồi trên lò nướng.

    - Vậy sao chú mày còn đưa nó vào danh mục bán đấu giá?

    - Vì trước sau gì nó cũng phải được thanh lý!

    Sáu Thới im lặng. Ba Nhu cũng không nói thêm lời nào dù nhiều ý nghĩ chộn rộn. “Một tấm gương quá trong như ông anh chẳng ma nào nó thèm soi, bởi bộ mặt cuộc đời này rằn rịt lắm!”. Ba Nhu muốn nói toạc ý nghĩ đó cho Sáu Thới nghe. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu, trầm tư trên gương mặt vuông điềm đạm gần gũi của người thủ trưởng cũ, Ba Nhu thấy dội.

    Sáu Thới bước thật chậm. Ba Nhu cũng bước chậm, có ý chờ. Lúc hai người bước cạnh nhau, Ba Nhu quay sang Sáu Thới và nhận ra thứ ánh sáng trong trẻo u buồn trong cái nhìn chăm chú của Sáu Thới vào một điểm vô định nào đó, cái nhìn thường chỉ soi rọi cái thế giới tâm tưởng của chính mình. Lúc đến trước vườn hoa, cội mai, góc sân, khoảng trời, toà nhà với những ô cửa đóng kín, tất cả đều quá đỗi thân quen, Sáu Thới dừng lại tìm nắm bàn tay Ba Nhu, xiết chặt:

    - Có những tài sản không thể coi nó chỉ có giá trị vật chất. Nếu đánh đồng mọi thứ với đồng tiền thì chúng ta thật nghèo nàn cho dù cậu hay tôi có sở hữu được những chiếc xe sang trọng nhất.

    Chia tay với Ba Nhu, Sáu Thới quay lưng bước đi. Ông bước chầm chậm, khòm khòm, lặng lẽ.

    BN.

     

    Cái rùng mình của vũ trụ

    Cơn động đất bất ngờ xảy đến và đột ngột qua nhanh.  Chỉ độ vài giây. Hạnh kịp cắt ngang câu chuyện với Đỗ, người bạn đang gọi từ Paris, là những đợt rung, lắc, chao, nghiêng từ nền, trần, tường… đã ngừng. Chỉ những vật nho nhỏ như lọ hoa bằng đất nung, cái đĩa sứ có cẩn ảnh chùa Một Cột, quả địa cầu bằng thuỷ tinh đặt trong chiếc tủ kính trước bàn làm việc của cơ thì còn tiếp tục chuyển dịch theo quán tính của nó.

    Vài phút sau, tất cả mọi người có mặt trong cơ quan đều chạy hết ra khoảng sân. Cây sung xù xì xum xuê án ngữ phần diện tích đáng kể của mặt sân trong phút chốc như che hết ánh sáng mặt trời. Gió như ngừng thổi. Hè phố, con đường ngược xuôi trước mặt cũng khựng lại, người nhìn người và nháo nhác nhìn tứ phía rồi nhìn đất thấp trời cao.

    Khi thấy đồng nghiệp rối rít gọi cho người thân, Hạnh mới nhớ mình quên cái di động trên bàn. Cô chạy trở vào, vừa cầm điện thoại đã nghe chuông reo. Hạnh nghe giọng gấp gửi của Hội, cha đứa con gái của cô: “Anh vừa gọi điện cho con, trường nó cũng rung lắc nhè nhẹ. Chỗ em có làm sao không?”.

    Hạnh thở phào: “Cũng rung lắc nhè nhẹ, không sao cả!”, và không chờ nghe thêm, cô tắt máy và lật đật bấm ngay số điện thoại của Tứ. Số máy không liên lạc được. Sợ máy mình trục trặc, Hạnh gọi Tứ bằng máy bàn. Tứ đang ở ngoài vùng phủ sóng. Gần như luôn luôn là thế! Lúc nào Hạnh cần, Hạnh thảng thốt gọi là Tứ ở đâu đó, mất hút. Với cô, Tứ ở đâu không quan trọng. Điều quan trọng đối với cô là anh vẫn bình yên trên mặt đất không bình yên này.

    Số máy thứ hai Hạnh gọi là số máy của cha mẹ. Ông bà đang ở cách cô gần một ngày ngồi ôtô. Mẹ Hạnh bắt máy: “Tự dưng má thấy bồn chồn, gọi cho con nãy giờ không được ”. “Má, ở đây vừa có trận động đất!”. Giọng má hốt hoảng: “Con có bị làm sao không?”. Nghe giọng lo lắng của mẹ, Hạnh thấy ngượng. Lẽ ra đấng sinh thành phải là những người cô gọi đầu tiên sau cái rùng mình thình lình của trời đất. Cô gắng gỏi: “Má đừng lo, con không sao đâu!”.

    2.Trấn an mẹ như thế nhưng Hạnh biết, nỗi lo đã như một cơn dịch thập thò ở ngưỡng cửa của hàng triệu gia đình sống nơi mà cơn dư chấn vừa đi qua. Đêm phập phà phập phồng, Hạnh tắt tivi, tắt nhạc, chỉ không tắt chuông điện thoại (cô luôn chờ Tứ gọi) nhưng cơn buồn ngủ không chịu đến. Cô bật đèn, mở vài trang sách, chữ nghĩa cứ trôi tuột.

    Hạnh tốc mền ngồi dậy hai lần, hai lần nằm trở lại, hít thở, nhắm mắt, xua đi ý nghĩ lộn xộn trong đầu, cố tập trung đếm đi đếm lại gần cả ngàn con cừu chạy lúp xúp trên đồng cỏ mượt xanh, cánh đồng quen thuộc trong tưởng tượng mỗi khi giấc ngủ không đến. Lần thứ ba, cô trở dậy, ra khỏi mùng.

    Trong ánh đèn ngủ, Hạnh chợt thấy căn phòng 57 mét vuông mà mẹ con cô sống nhiều năm như rộng ra, khoảng cách giữa hai chiếc giường ngủ của hai mẹ con như cũng dời xa hơn. Cô rón rén bước tới bên phòng ngủ của con gái và khẽ vén tấm rèm lên. Nó nằm sấp, úp mặt xuống gối, tóc xập xòa, dáng nằm trông mỏi mệt. Cô tần ngần nhìn bức chân dung của con gái được phóng to treo trên tường.

    Trong ánh sáng mờ mờ, cô vẫn nhìn rõ nụ cười với hàm răng trắng sáng của con gái trong bức ảnh nó chụp mùa hè qua. Miệng cười nhưng đôi mắt đen ngấn của nó vẫn buồn. Đó là đôi mắt của cô. Tứ nói: “ Em cười mà mắt em như khóc?”. Hạnh không cười nữa: “Tại mình gặp nhau quá muộn ”.

    Tứ lại cười: “Gặp sớm chưa chắc mình đã quyến luyến như thế này”. Hạnh ứa nước mắt: “Không chỉ quyến luyến, với em là định mệnh”. Hạnh tin là như thế, luôn tin là như thế. Bởi cô không thể rứt khỏi Tứ. Ở đâu, lúc nào, trong cô cũng đầy ắp Tứ. Anh còn hiện diện bằng bức chân dung trên đầu giường ngủ của cô. Tứ khoanh tay ung dung nhìn cô cười. Nụ cười của Tứ đã khiến con gái cô nhăn mặt, thốt lên: “Chắc gì chú ấy thương mẹ bằng ba”.

    Hạnh muốn nói với con về niềm hạnh phúc mà chỉ với Tứ cô mới cảm nhận được, kể cả nỗi khắc khoải chờ mong dường như cũng tràn ngập hân hoan khi cô cách xa anh. Nhưng rồi lần lữa mãi cô vẫn không tìm được cái không khí gần gũi để có thể bộc bạch những điều thầm kín với con gái. Nhiều lúc cái nhu cầu chia sẻ ứ lên tận cổ, chỉ muốn bật thành lời thì con gái lại chúi mũi vào việc học, nghe nhạc, đọc báo hay háo hức ngồi trước computer “chat” với bạn bè.

    Dần dần, Hạnh ngộ ra rằng chính cái sự thiếu cơ hội để có thể trò chuyện giãi bày là nguyên nhân dẫn đến nỗi cô đơn đặc quánh trong mỗi người. Hạnh nhớ nhiều lần mẹ cô ấm ức: “Suốt ngày công việc tối mặt tối mũi, chỉ còn buổi tối là có thể nói chuyện được với nhau, nhưng vào mùng một lát là ba mày ngáy như sấm”. “Má có hạnh phúc?”- nhiều lần cô muốn hỏi nhưng chưa bao giờ cô hỏi.

    Cô biết, với mẹ, hạnh phúc là sự hi sinh, hi sinh bản thân, hi sinh cả nhu cầu được chia sẻ. Còn với Hạnh, cô sợ thứ hạnh phúc của kẻ tận hiến, thứ hạnh phúc không rõ hình hài. Cô khao khát mùi vị, âm thanh, ánh sáng và cả bóng tối của hạnh phúc. Cô cần cái cảm giác hạnh phúc như cần không khí để thở.

    Từ khi cô không chịu nổi mỗi đêm ngủ mà không được nhìn thấy Tứ, dù chỉ là bức chân dung của anh, con bé dần dần xa mẹ. Nó không còn huyên thuyên trò chuyện với mẹ như mọi khi. Cả cái ghiền được ôm mẹ khi ngủ nó cũng cố chịu, dù Hạnh biết điều đó cũng khó như cai sữa.

    Hạnh rời bức ảnh con gái, cô đi về phía cửa sổ. Từ khung cửa hẹp ở tầng ba, trong ánh đèn đường, cô nhìn về phía tòa cao ốc đang xây dở trước mắt, cách nơi cô ở một đường phố, một dãy phố. Hạnh đã đăng ký mua một căn phòng trong tòa nhà đang xây đó. Trước khi quyết định mua căn phòng trên tầng 15, cô đã chở con gái cùng đi đến công ty nhà đất, hai mẹ con xem tới xem lui sơ đồ của cả tòa nhà và chính con gái cô đã chọn căn phòng cao chót vót ấy.

    Nó bảo ở trên cao sẽ hít thở được không khí trong lành. Mẹ con cô sẽ không quấy rầy ai và cũng không bị ai quấy rầy. Hai mẹ con còn tránh được tiếng ồn đến ngột ngạt của xe cộ, khói bụi, người ngợm và cũng sẽ không phải ngửi thấy cái mùi cống rãnh, mùi rau cải úng, mùi chuột chết... mỗi khi mặt nước sông Sài Gòn dềnh lên. Và nó còn tí ta tí tởn muốn tự mình trang trí nội thất cho căn phòng lồng lộng gió trời.

    Căn phòng đó, theo hợp đồng mua bán, sẽ xong trước tết âm lịch. Có lẽ vì thời gian thúc bách nên tòa nhà thi công suốt ngày đêm. Tiếng máy tiếng búa rền rền khiến cô không nghe tiếng bước chân của con gái. Nó đến bên mẹ, đứng cạnh mẹ, cũng nhìn về phía tòa cao ốc dưới ánh trăng nhờn nhợt. Hạnh chợt giật mình khi nghe giọng sẽ sàng của con: “Mẹ, mình đổi lại đi mẹ, mình đừng mua căn phòng đó nữa, ở trên đó cao quá...”.

    3.Sợ độ cao, sợ những cơn địa chấn bất thình lình không chỉ lởn vởn trong tâm trí của con gái Hạnh. Nhiều ngày trôi qua, không khí làm việc của cơ quan vẫn có cái gì đó không thể trở lại bình thường. Thần sắc từng người vẫn không giấu được nỗi bất an. Ai thạo việc tìm thông tin trên mạng thì gõ tới gõ lui những cụm từ “động đất”, “những trận động đất ở châu Á”, “những trận động đất trong lịch sử nhân loại”...

    Người khác thì tìm báo tìm sách đọc đi đọc lại không chỉ về những thảm họa, những nguy cơ, những dự báo mà còn về cách phòng chống nếu chẳng may một cơn động đất có cường độ mạnh xảy ra ở thành phố này. Chỉ có Nguyệt, người đàn bà tóc bạc soi sói, làm việc cùng phòng với Hạnh, lại chẳng để mắt đến sách báo hay liếc xem những thông tin được kết nối toàn cầu.

    Chị đẩy gọng kính lão trên sống mũi, lướt mắt nhìn mọi người, nói: “Theo tôi, các vị đừng trông chờ vào cái thói đỏng đảnh của đất trời mà phải tận dụng thời gian và tận lực sống”. Nguyệt được mọi người gán cho biệt danh “giám đốc xí nghiệp kẹo”. Chị tiêu xài dè sẻn từng chút, không dám trang điểm khi đi làm, tóc bạc không dám mua thuốc nhuộm vì sợ hao khoản tiền tiết kiệm hàng tháng gởi ngân hàng. Tính ky bo khiến chị sống lẻ loi, cách biệt, chẳng thân với ai và cũng chưa bao giờ được cân nhắc đề bạt giữ bất kỳ một vị trí khiêm tốn nào mặc dù chị đã làm việc tận tụy ở cơ quan này trên dưới hơn 20 năm.

    Vậy mà đùng một cái Nguyệt làm cả phòng ngạc nhiên khi sau mấy ngày nghỉ, chị vào công ty với mái tóc đen mượt chải bồng bềnh, lại còn khệ nệ rinh vào một thùng rượu sim mua tít ngoài đảo Phú Quốc. Hóa ra từ chiều thứ sáu chị đã cùng với “ai đó”, nhân vật đã khiến chị làm một cuộc cách mạng triệt để cho chính mình, mua vé máy bay bay ra hòn đảo còn đầy ắp vẻ đẹp hoang sơ đó.

    Gần hết giờ làm, thùng rượu sim được mở ra. Trưởng phòng Hoàng, người cao ráo đẹp trai nổi tiếng khó tính, đã hơn bốn chục mà vẫn phòng đơn gối chiếc, sốt sắng chở Hạnh đi mua bằng được thịt nguội ở hiệu Như Lan, trái cây ở chợ Bến Thành. Khi rượu và mồi bày ra, sếp Nguyễn, thủ trưởng cơ quan, cũng có mặt. Sếp cầm chai rượu, săm soi nhãn hiệu và hỏi người mua nó: “Sim này có phải sim tím của Hữu Loan?”.

    Nguyệt rót rượu cho tất cả mọi người có mặt trong phòng, trả lời: “Cũng là loại sim đó nhưng không chát như sim của Hữu Loan!”, rồi Nguyệt tả cho mọi người nghe cái rừng sim bạt ngàn ở triền núi ven đảo, nơi có thể thoải mái mặc áo sứt chỉ đường tà... Sếp chép miệng: “Thăm thú vài ngày thì được chớ ở đó lâu dài chắc buồn chết!”. Nguyệt e dè nhấp một ngụm rượu: “Tôi chưa thấy ai buồn mà chết cả”. Uống thêm một ly mặt sếp đỏ bừng: “Tôi muốn nói đến cái chết... ở trong lòng”.

    Hoàng đưa ly cụng với sếp: “Ngồi ở cái ghế cao đó mà sếp cũng...”. Sếp cắt ngang: “Chỗ ngồi là cái đếch gì, quan trọng là có được chỗ trong tim ai đó...”. Câu nói có từ văng tục của sếp lập tức xóa đi cái vẻ lành lạnh đạo mạo quan cách hàng ngày của vị đứng đầu một đơn vị đang ăn nên làm ra và cũng tạo được một lực hút nào đó khiến mọi người như nhích lại gần nhau. Hạnh bồi thêm: “Vậy cái chỗ của sếp trong tim ai đó có bị... dư chấn sau cơn động đất vừa qua?”.

    Sếp trợn trạo nuốt miếng chả, nói như mắc nghẹn: “Trận động đất vừa rồi khiến tôi... sững người để sau đó thấy cần phải... gia cố nhiều thứ, từ nhà cửa tới tình cảm!”. Mặt Hoàng cũng đỏ rần, anh bốc lên: “Còn tôi không gia cố như sếp mà xây dựng, phải bắt tay vào xây dựng” và chẳng đợi ai tra hỏi, Hoàng nói luôn: “Cuối tháng này tôi cưới vợ!”. Trong số người nâng ly chúc mừng “sự kiện” sắp có đôi của Hoàng có ông Phú, người sẽ đủ tuổi hưu vào cuối năm.

    Khác với sếp Nguyễn và trưởng phòng Hoàng, rượu vào khiến mặt ông Phú trắng bệch và lạnh như pho tượng bị bỏ quên ngoài trời. Pho tượng bất ngờ mở miệng: “Còn tôi, tôi muốn sống cho ra sống trong quãng đời còn lại”. Nguyệt đang cúi gom mấy cái vỏ chai rượu cho vào thùng vội ngẩng lên: “Sẵn có sếp và các bạn đông đủ ở đây, chúng tôi cũng xin báo luôn, tôi và anh Phú sẽ vịn nhau sống trong tháng ngày còn lại”.

    Mọi người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau và nhìn vào gương mặt tự tin pha chút kiêu hãnh của hai con người tìm gặp nhau trong gấp gửi muộn màng. Sếp Nguyễn phá vòng vây bối rối: “Thật bất ngờ, các vị làm cho tôi bất ngờ quá!” và sếp cũng buột miệng nói luôn: “Lòng người còn chứa đựng biết bao nhiêu điều bất ngờ huống chi là lòng... đất!”.

    4.Lòng đất nông sâu sôi sục âm ỉ ra sao Hạnh không rõ nhưng bầu trời xám một màu chì, sà thấp, trút nước rào rào. Mưa kéo dài gần một giờ vẫn chưa thấy dấu hiệu tạnh. Sấm chớp nhoang nhoáng kéo theo chuỗi chuỗi âm thanh ì đùng và những tiếng nổ chát chúa làm rùng rình mặt đất.

    Hạnh nghe tiếng khóc thét của trẻ con vọng ra từ một ô cửa sổ nào đó bên tòa nhà đối diện. Cô sốt ruột vì con gái ở nhà một mình. Lúc nhỏ, mỗi lần nghe tiếng sấm nó ghì chặt mẹ. Chỉ khi được mẹ ôm chặt vào lòng, vỗ nhè nhẹ vào lưng: “Có mẹ, không sao đâu con” nó mới bình tĩnh trở lại.

    Con gái Hạnh lóng nhóng chờ mẹ nơi cửa. Vừa kéo cánh cửa sắt, nó vừa nói: “Con gọi cho mẹ nhiều lần không được. Mưa gió sấm chớp như vầy sao mẹ không ở cơ quan đợi mưa tạnh...”. Hạnh cởi tấm áo mưa mỏng dính, từng cơn lạnh chạy rùng rùng từ chân tóc cho đến đôi bàn chân bợt bạt ngâm trong đôi giày sũng nước. Con gái lật đật lấy chiếc khăn lông đưa cho mẹ. Khi ra khỏi phòng tắm, cô thấy con gái bưng hai tô mì tôm bốc khói đặt trên bàn ăn. Nó nói: “Mình ăn mì đi mẹ, khỏi nấu nướng gì, tối có đói thì mình đi tìm cái gì đó ăn”.

    Hạnh nhìn con gái, cười trêu: “Lần đầu tiên mẹ được ăn tô mì ngon như vầy. Hèn gì trời mưa dai dẳng...”. Tối, hai mẹ con Hạnh không ra đường. Sau cơn mưa, mặt đường trước mặt chung cư mẹ con Hạnh ở chìm hẳn dưới nước. Từ trên tầng ba nhìn xuống, Hạnh thấy cảnh tượng giống như mùa nước nổi chốn thị thành.

    Khi nước rút, mặt đường lộ ra thì đêm đã khuya. Hai mẹ con nhai sạch một đĩa trái cây và xem hết hai tập phim Hàn. Truyện phim giản đơn, dẫn dắt dài dòng, hình ảnh đơn điệu nhưng tâm trạng được diễn rất thật. Thật đến nỗi Hạnh thấy mình trong nhân vật bà mẹ trên phim, một bà mẹ loay hoay xoay trở, nhiều lúc hụt hơi vì mải đuổi theo những giấc mơ đứt nối của mình.

    Con gái ôm gối lò dò sang giường Hạnh. Nó chui vào mùng, se sẽ nằm xuống cạnh mẹ. Hạnh thấy tim mình đập mạnh. Cô muốn quay sang ôm con nhưng rồi nỗi sợ mơ hồ thoáng đến. Cô sợ con gái đã quên cái mùi của mẹ, quên hơi ấm của mẹ, như chính Hạnh cũng không còn nhớ nổi cái mùi của mẹ cô. Hạnh đánh mất nỗi khao khát được ôm mẹ từ lúc cô thành thiếu nữ, lúc cô dối mẹ để hò hẹn lần đầu và cũng lần đầu cô không đủ thành thật để thú tội với mẹ.

    Lần khuất tất đó không ngờ đã trở thành một vách ngăn, một khoảng cách giữa hai mẹ con không sao xóa được. Hạnh nằm im vờ như đang ngủ. Rất dịu dàng cô nhận ra cánh tay con gái quàng qua lưng mẹ, rồi cô cảm nhận cái hình hài máu thịt đang ôm riết mình và đang thuộc về mình. Cũng rất dịu dàng, tình mẹ con ấm áp miên man lan tỏa và lấn át tất cả: cô đơn, tuổi tác, bệnh tật, sự lãng quên; lấn át cả nỗi sợ khối thiên thạch khổng lồ đang lơ lửng đâu đó, nỗi sợ cái rùng mình bất thần của vũ trụ...

    Hạnh cựa mình, quay lại ôm chặt con gái, để đầu của nó rúc vào ngực mình. Cái di động đặt trên đầu giường chợt reo. Vòng tay con gái ôm mẹ chặt hơn. Chuông điện thoại reo thêm hai lần nữa. Hạnh nhoài ra khỏi vòng ôm con gái. Cô áp cái di động vào tai. Không phải là Tứ mà là Đỗ: “Anh vừa về khi chiều, mưa quá chưa đến thăm em được”. Hạnh tắt điện thoại. Cảm xúc đầy ắp mới đây chợt như một cơn gió ngập ngừng giây lát rồi thoát ra khỏi căn nhà mẫu tử. Con gái trở thế, nó nằm ngửa, tay chân duỗi thẳng, bất động. Hạnh cũng nằm bất động, chỉ còn cựa quậy ý nghĩ về Tứ, dù lúc đó cô chỉ muốn quay lại với con, kéo con vào lòng, ôm siết và nói: “Mẹ chỉ cần có con, con là tất cả đối với mẹ”.

    Chợt cô nghe giọng nói con gái, cái giọng của một người trưởng thành: “Chú ấy vẫn không gọi cho mẹ à?”. Hạnh nhận ra đó là câu hỏi bất an. Bất an cho cô và bất an đối với sự an lành của con bé. Rồi nó xoay người, bật ngồi thẳng dậy và kéo mẹ ngồi theo. Nó nhìn thẳng vào mắt Hạnh: “Mẹ... cố quên chú ấy đi!”. Không chờ câu trả lời, không nhìn thần thái của mẹ, nó xuống giọng, nói như nằn nì: “Mẹ... mẹ cố nối lại với ba đi!”. Cả hai yêu cầu của con gái, với Hạnh khó như hái sao trên trời.

    Điều đó còn có nghĩa là cô phải khước từ cái quyền được sống, dù sống phải gia cố nhọc nhằn như Nguyễn, sống hối hả như Hoàng, sống gấp gửi muộn màng như Nguyệt như Phú hay sống ân cần chu đáo như Đỗ... Cô sẽ tiếp tục tồn tại, sẽ sống nốt cuộc đời như mẹ, như bao nhiêu người đã sống, đang sống và sẽ sống; sống với cái ách nặng trĩu trên lưng. Nhưng giọng con gái nài nỉ và ánh mắt nó lại đầy quyền lực, thứ quyền lực cao hơn mọi quyền lực, quyền lực được trọn vẹn yêu thương.

    Ánh mắt nó lướt nhanh về phía bức chân dung của Tứ, nụ cười của Tứ. Ánh mắt nó có sức mạnh của cơn lốc. Hạnh lật đật vươn tay về phía bức chân dung, xoay mặt Tứ vào tường. Con gái lại tiếp tục phát huy quyền năng. Nó cầm điện thoại bấm sẵn số máy và đưa cho Hạnh: “Mẹ gọi cho ba đi, gọi ngay đi mẹ!”.

    Như bị thôi miên, Hạnh nói không cần biết đến tín hiệu từ người nghe, nói liên tục, rằng thiên tai, dịch bệnh có thể ập đến bất kể lúc nào; rằng đã đến lúc không thể sống cho riêng mình mà phải sống vì cái sinh linh mà mình đã tạo ra, phải sống vì con gái... Hạnh nói một mạch và mệt lả như không còn sức để nói, không còn hơi để thở. Chợt cô nghe tiếng nói từ điện thoại bên kia nhưng không phải là tiếng Hội mà là của một người đàn bà; giọng từ tốn, nhẹ nhàng: “Xin lỗi chị, đã muộn rồi, anh Hội đang ngủ”.

    Hạnh và cả con gái nữa đều nhận ra đã muộn, quá muộn. Ngay cái động tác đưa tay xoay bức chân dung của Tứ trở về vị trí cũ cô cũng không sao thực hiện được. Tất cả như vuột khỏi tầm tay Hạnh, cả nụ cười của Tứ, môi anh sẽ không còn nở được nụ cười, dù là nụ cười từ bức chân dung.

    BN.

    Tìm kiếm

    Lượt truy cập

    • Tổng truy cập45,520,637

    Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

       

      Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

      *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

    Arita Rivera Hotel: Sông Hàn một bên, bãi biển Mỹ Khê một bên! Khung cảnh lãng mạn, tiện nghi hoàn hảo.

      WELCOME TO EX LUXURY DA NANG (PREVIOUSLY NAME ARITA RIVERA)

      Located by the romantic Han River with an unique architectural, Arita Rivera is truly the classy boutique hotel in this beautiful coastal city. With unique architecture, using the balcony as a highlight for airy space, all rooms are modern, comfortable. This is a paradise for couples who want to experience romantic vacations.

      The Arita Restaurant & Bar on the 11th floor is open 24/7. This is where you can enjoy fine Asian and European cuisine from professional chefs, enjoy unique cocktails and view the city from the brightly-colored banks of the Han River or relax at the rooftop infinitive swimming pool.

      Enjoy life, enjoy Arita experience!